Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019

PHÂN BIỆT NGÀY 24 VÀ 25 TRONG LỄ GIÁNG SINH

PHÂN BIỆT NGÀY 24 VÀ 25 TRONG LỄ GIÁNG SINH

Đi tìm sự thật đằng sau những lầm tưởng thông thường về hai ngày tổ chức lễ Giáng sinh…


Lễ Giáng sinh hay lễ Thiên Chúa giáng sinh là dịp kỷ niệm ngày Chúa Jesus được sinh ra tại Bethlehem, xứ Judea, nước Do Thái. Người ta ước tính thời điểm đó vào khoảng giữa năm 7 TCN và năm 2. Thực chất, Giáng sinh và lễ Noel là một. Cụm từ Noel có gốc từ tiếng La-tinh “nãtãlis” có nghĩa là ngày sinh.

Chúa Jesus mới đích thực là nhân vật chính của lễ Giáng sinh.

Tuy nhiên, tài liệu ghi trong sách Phúc âm Matthew nói rằng, tên gọi Noel xuất phát từ tước hiệu Emmanuel, tiếng Do Thái có nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Trong tiếng Anh, ngày lễ này được gọi phổ biến là Christmas. Cụm từ này có thể tách thành hai tiếng “Christ” và “Mas”. “Christ” có nghĩa là “Đấng được xức dầu” – tước hiệu của Chúa Jesus còn tiếng “Mas” có nghĩa là thánh lễ.

Thông thường, lễ Giáng sinh được tổ chức từ đêm ngày 24/12 cho tới hết ngày 25/12. Tại sao một sự kiện lại được cử hành trong tận 2 ngày? Đấy là bởi người Do Thái cho rằng, một ngày mới bắt đầu từ lúc hoàng hôn, do đó người ta mới tổ chức sớm từ đêm tối ngày 24 (gọi là lễ vọng) trước khi tổ chức chính thức trong cả ngày 25 (gọi là lễ chính ngày).

1. Đêm 24/12 - ngày “lễ vọng” của Giáng sinh

Như đã nói ở trên, theo Công giáo Roma, đêm 24/12 là thời điểm “lễ vọng” được tổ chức thêm nhằm thu hút đông đảo người tham gia hơn. Vào đêm đó, tất cả các địa điểm như thánh đường hay mỗi hộ gia đình đều trang trí hang đá với máng cỏ, bên trong có tượng chúa Hài đồng tượng Đức Mẹ Maria. Ở xung quanh đó là những chú lừa, tượng Ba Vua, một số thiên thần, thánh Giuse...

Hình ảnh một nhà tu người Anh - Thánh Boniface.

Mặt khác, hình ảnh ngày 24/12 còn gắn liền với sự ra đời của cây thông Giáng sinh. Theo lịch sử, vào giữa năm 2000 và 1200 TCN, người ta đã nói về một loại cây thông Epicea được trang trí bởi hoa, quả và lúa mì gắn liền với ngày 24/12, ngày tái sinh của Mặt trời.

Người ta kể rằng vào thế kỷ thứ VII có một nhà tu người Anh, Thánh Boniface (sinh năm 680) trên đường hành hương tình cờ bắt gặp một nhóm những kẻ ngoại đạo sùng bái tập trung quanh một cây sồi lớn và dùng một đứa trẻ để tế thần.

Hình ảnh ngày 24/12 còn gắn liền với sự ra đời của cây thông Giáng sinh.

Ðể ngăn cản buổi tế thần và cứu đứa trẻ, Boniface đã hạ gục cây sồi chỉ bằng một quả đấm. Tại nơi đó đã mọc lên một cây thông nhỏ. Vị thánh nói với những kẻ ngoại đạo rằng, cây thông nhỏ là cây của sự sống và nó tượng trưng cho cuộc sống vĩnh hằng của Chúa cứu thế. Từ đó, người ta trồng cây thông con để dùng trong lễ Giáng sinh - biểu tượng của niềm hy vọng và sức sống mới.

2. Ngày 25/12 - ngày lễ chính của Giáng sinh

Có rất nhiều người cho rằng, ngày 25/12 mới là ngày Chúa Jesus thực sự ra đời nên 25/12 mới chính là Giáng sinh thật sự. Song điều này là không hoàn toàn chính xác.

Cho tới nay, chưa có tài liệu nào dám khẳng định chắc chắn Chúa Jesus có phải sinh ra vào ngày đó hay không. Tất cả những gì ta biết chỉ là Chúa Jesus sinh ra vào một đêm tối trong hang đá, một số người chăn chiên được thiên sứ báo tin đã tìm đến để thờ phụng Chúa.


Chúa Jesus sinh ra trong hang đá.



Sau sự kiện này, lễ Giáng sinh bắt đầu được các tín đồ Cơ đốc tổ chức ăn mừng. Ban đầu, trước sự cấm đoán và bắt bớ của chính quyền La Mã, họ đã bí mật chọn ngày 25/12 để tổ chức - trùng đúng vào ngày lễ “Thần Mặt trời” (Feast of The Sol invictus) của người La Mã.

Trong một thời gian dài, chính quyền La Mã đã không thể phát hiện các Cơ đốc nhân hân hoan mừng vui chào đón sự kiện Chúa Jesus đến trần gian vì họ đã tổ chức trùng ngày đại lễ của quốc gia La Mã lúc bấy giờ.

Sau đó khoảng 300 năm, vào năm 312, Hoàng đế La Mã Constantine I bỏ đa thần giáo và theo Cơ đốc giáo. Ông cho hủy bỏ lễ thờ thần Mặt trời. Ngày 25/12 từ đó mới được trở thành ngày lễ mừng sinh nhật của Chúa Jesus.

Hoàng đế Constantine - người cải giáo cho đế chế La Mã.

Tuy nhiên, cũng phải đến năm 354, Giáo hoàng Libero công bố ngày 25/12 là ngày chính thức để cử hành lễ Giáng sinh của Chúa Jesus. Và khi Cơ đốc giáo phổ biến vào khoảng thế kỷ IV, Giáng sinh bắt đầu được tổ chức thường xuyên và đều đặn.

Như vậy ngày 25/12 chỉ là một ngày quy ước của toàn thế giới, để kỷ niệm một sự kiện có thật của lịch sử, sự kiện Con Đức Chúa Trời giáng thế làm người, để hoàn thành sứ mạng cứu rỗi nhân loại.
Theo PLXH

Vĩnh Bảo sưu tầm 25/12/2019

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2019

VÔ TÂM

VÔ TÂM


Vô tâm không phải là không có tâm. Vô tâm cũng không phải là vô cảm. Mackeno. Có một chữ tượng hình rất hay trong chữ Hán : 木 là mộc. 目 là mục. 心 là tâm.

Khi mộc ghép với mục thì thành tướng 相. Tướng vô tội. Không sanh sự. Nói khác đi, khi trần (mộc= cây) gặp căn (mục = mắt) thì chẳng có chuyện gì xảy ra!

“Sắc thanh hương…” đụng “nhãn nhĩ tỷ…” chả sao cả. Cận thấy kiểu cận, loạn thấy kiểu loạn, lão thấy kiểu lão.

Con người tội nghiệp. Nhãn thua loài cú. Nhĩ thua loài dơi, Tỷthua loài chó… Con ong cái kiến cũng có căn có trần riêng của nó! Vậy mà con người cứ tưởng mình ngon nhất thế gian.

Làm được cái kính thiên văn đường kính rộng, nhìn lên bầu trời đã la hoảng khi thấy có hàng trăm ngàn tỷ thiên hà, trong khi xưa kia tưởng chỉ có mỗi một mặt trời vĩ đại của riêng ta thôi!

Nay mai có kính thiên văn đường kính rộng hơn nữa không biết chuyện gì sẽ xảy ra!

Trở lại chuyện Tâm. Căn với trần mới là tướng. Ghép thêm chữ tâm (心) vào thì mới thành tưởng 想.

Có tưởng là bắt đầu sinh sự. Tưởng vô vàn. Tưởng vô tận. Muốn thiên đàng có thiên đàng. Muốn điạ ngục có địa ngục.

Cho nên tu là tu Tâm. “Nhất thiết duy tâm tạo”. Tất cả là do tâm bày vẽ ra.


Phật từ thời Hoa Nghiêm đã nói rõ như thế. Hạnh phúc khổ đau từ đó. So sánh hơn thua, chém giết nhau từ đó.

Tiếng Việt ta còn hay hơn: Tướng và Tưởng, chỉ khác nhau có mỗi cái dấu sắc, dấu hỏi… Mà đã ngàn trùng cách xa!

Vô tâm thì vô sự. Vô sự thì bình an. Bình an vô sự. Người ta chúc nhau như vậy.

Người ta lại chúc nhau « Vạn sự như ý »! Ý dẫn các pháp. Muốn « vạn sự » được « như ý » đâu có khó gì.

Một đám du khách hỏi anh nông dân: Hôm nay thời tiết ở đây thế nào anh? Hôm nay có thứ thời tiết mà tôi thích! Làm sao anh biết là có thứ thời tiết mà anh thích ?

Phải học, thưa ông. Không phải lúc nào tôi cũng có cái tôi muốn nên tôi phải biết muốn cái tôi có.

“Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trần Nhân Tông).
BS. Đỗ Hồng Ngọc

Vĩnh Bảo sưu tầm 23/12/2019

QUỐC DÂN THA HÓA

QUỐC DÂN THA HÓA

Khi bác sĩ, giáo viên tha hóa sẵn sàng hi sinh nhân phẩm, danh dự, thậm chí là nhân tính để làm tiền bằng mọi thủ đoạn kể cả thủ đoạn ngang thậm chí hơn cả kẻ giết người trong phim trinh thám.


Khi người nông dân hiền lành, chất phác như diễn ngôn thường thấy, biết cách bỏ hóa chất, phun thuốc trừ sâu vào nông sản để điềm nhiên bán cho người khác ăn…

Khi anh xe ôm, anh lái xe tắc xi biết cách đi lòng vòng hay dùng đồng hồ đểu để kiếm thêm vài chục, một trăm từ túi khách hàng.

Khi người bán phở, bán cơm biết cách bán đồ ăn nhiễm bẩn hoặc dùng hóa chất ngâm tẩm thức ăn rồi thản nhiên bán cho khách hàng ngày.

Thì khi đó tình trạng quốc dân tha hóa đã trở nên nghiêm trọng.

Nhưng nghiêm trọng và thảm thương hơn là chuyện người ta thản nhiên coi chuyện ấy là rất thường vì trong đầu họ vang lên một tiếng nói thầm động viên: “Ôi dào! Có làm sao! Ai, làm nghề gì chẳng ăn nghề đó. Chẳng qua rủi thì lộ thôi chứ ai mà chẳng phải ăn”.

Ý chừng trong ý nghĩ của họ – những người thường không bao giờ nói điều gì “tiêu cực” thành lời nhất là ở nơi công cộng – thì thế giới và xã hội con người hoàn toàn giống xã hội của loài vật nơi không có sự tồn tại của nhân tính hay thiện lương. Nó thuần túy là một cuộc giành ăn và ăn triền miên cho đến chết.


Những người như vậy thử nghĩ xem nếu như nạn nhân không phải là ai khác mà là con mình, cháu mình, bố mẹ mình, hay chính mình thì sao?

Lấy gì đảm bảo?

Hay quý vị nghĩ rằng nhờ có tiền thật nhiều sẽ có bầu trời riêng, không khí riêng và mọi thứ “chất lượng cao” giành cho mình; và bác sĩ, giáo viên, lái xe, người bán hàng khi thấy mình là người lắm tiền, nhiều của, luôn “suy nghĩ tích cực”, thì họ sẽ nương tay?

Đêm nằm ngủ không ngon khi nghĩ đến chuyện tại Xanh Pôn và nhớ lại nhiều chuyện khác bản thân đã trải qua và chứng kiến ở bệnh viện, trường học, công sở, ngoài xã hội.

Con người ơi, hãy mở mắt lên mà nghĩ cho kĩ, tha hóa không chỉ có “tham quan ô lại” mà tha hóa đã trở thành bình thường như cân đường hộp sữa ở dân thường – ở chính trong từng người, từng nhà. Và từng người, từng nhà đã thầm lặng chấp nhận, tuân phục thậm chí là cổ vũ cho nó.

Hãy thử nghĩ lại xem có phải chăng ta luôn nghe thấy bằng lời hoặc nhìn thấy sự cổ vũ bằng thái độ, hành vi của người lớn, của cha mẹ đối với trẻ em, thanh niên rằng “học giỏi để kiếm tiền”, “học giỏi để làm quan”, “học giỏi để có danh giá làm cho cha mẹ nở mày nở mặt”, “có tiền là sướng”…


Đấy là sự khởi đầu của sai lầm trong giá trị quan để rồi nó dẫn đến những tha hóa khủng khiếp như trên.

… Trong tiểu thuyết “Sự im lặng của bầy cừu” bác sĩ Hannibal Lecter giết có 9 người mà người đọc cảm thấy buồn nôn, ghê tởm nhưng với sự tha hóa trên, bao nhiêu người sẽ chết? Bao nhiêu người thực sự ghê tởm từ trong lương tâm trước lối tư duy và hành vi vô nhân tính ấy?

Nguyễn Quốc Vương

Vĩnh Bảo sưu tầm 23/12/2019

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

ROU JIA MO - BÁNH HAMBURGER TRUYỀN THỐNG CỦA TRUNGQUỐC chiếc bánh hamburger đầu tiên trên thế giới KHÂM HƯNG (劉欽興): ROU JIA MO - BÁNH HAMBURGER TRUYỀN THỐNG CỦA TRUNG...


Chiếc bánh hamburger đầu tiên trên thế giới có nguồn gốc từ đâu? Phần lớn câu trả lời có lẽ sẽ là Mỹ hay Đức, nhưng không, chiếc bánh hamburger đầu tiên trên thế giới xuất phát từ nơi bạn không thể ngờ tới: Trung Quốc. Rou Jia Mo (肉夹馍 nhục giáp ma) có nghĩa là bánh kẹp thịt.


Có tên gọi là Rou Jia Mo, có lẽ ít người biết rằng món ăn này đã xuất hiện ở Trung Quốc từ triều đại nhà Tần (khoảng năm 221-207 TCN). Mặc dù có nhiều khác biệt giữa hamburger của Mỹ và món ăn đường phố Trung Quốc này, nhưng theo các tài liệu ghi chép thì Rou Jia Mo chính là chiếc hamburger đầu tiên trên thế giới.


Bánh Rou Jia Mo có nguồn gốc từ tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, và hiện giờ nó có mặt trên khắp đất nước. Nó thường được chuẩn bị, chế biến và ăn ngay trên đường phố. Phần bột bánh là hỗn hợp từ nước, bột và men nở. Công thức có thể thay đổi theo từng vùng tuy nhiên những nguyên liệu cơ bản vẫn được giữ nguyên. Rou Jia Ma truyền thống được nướng trong lò đất sét. Còn hiện tai, phần bột này có thể cho vào chảo rán hoặc dùng lò nướng chín. Vỏ bánh có độ bùi, dai vừa phải.


Phần nhân thịt dùng thịt xay, có thể là thịt lợn, thịt bò, thịt cừu hay thịt gà, hầm với nhiều loại gia vị như gừng, đinh hương, rau mùi và hoa hồi. Người ta thường trang trí bánh với rau mùi hoặc rau xà lách như những chiếc sandwich chúng ta vẫn thấy.


Vào năm 2016, bánh Rou Jia Mo đã chính thức được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của tỉnh Thiểm Tây nhờ lịch sử tồn tại và phát triển lâu dài cũng như mức độ được ưa chuộng của nó.

Ngọc Anh (Theo Huffingtonpost)
Vĩnh Bảo sưu tầm 22/12/2019


ĐỆ NHẤT KỸ NỮ KHIẾN 2 HOÀNG ĐẾ MẤT CẢ GIANG SƠN

ĐỆ NHẤT KỸ NỮ KHIẾN 2 HOÀNG ĐẾ MẤT CẢ GIANG SƠN

Đệ nhất kỹ nữ Trung Hoa thời nhà Minh là một trong số những người phụ nữ hiếm hoi có tầm ảnh hưởng sâu rộng, dẫn đến sự thay đổi triều đại trong lịch sử Trung Quốc.

Hình tượng Trần Viên Viên trong phim Trung Quốc.


Theo Shine.cn, Trần Viên Viên ngày nay được các nhà sử học đánh giá là một trong số 8 người phụ nữ đẹp nhất lịch sử Trung Hoa. Nàng không chỉ khiến hoàng đế nhà Minh là Sùng Trinh “ngày đêm thao thức”, mà còn có mối quan hệ với dũng tướng bậc nhất bấy giờ là Ngô Tam Quế.

Hai mối quan hệ tranh cãi của Trần Viên Viên đã dẫn đến những bi kịch khiến cả triều đại nhà Minh hùng mạnh sụp đổ, để người Mãn tiến vào Trung Nguyên lập nên nhà Thanh.

Đệ nhất kỹ nữ Trung Hoa

Trần Viên Viên là đại mỹ nhân của Trung Quốc thời kỳ cuối nhà Minh, đầu nhà Thanh. Nàng sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, gia cảnh khốn khó.


Mẹ Viên Viên sinh nàng chẳng được bao lâu thì mất. Cha vốn là một người buôn bán nhỏ nhưng do gia cảnh bần hàn nên đã bỏ xứ mà đi, để lại Viên Viên cho em vợ nuôi. Mồ côi sớm nên lớn lên Viên Viên mang theo họ Trần của nhà dì ruột.

Chính công nuôi dưỡng của người dì đã giúp Trần Viên Viên sớm thành thục cầm, kỳ, thi, họa - bốn thứ tài năng được đánh giá cao ở người Trung Hoa thời xưa, nhất là phụ nữ.

Khi trưởng thành, Trần Viên Viên bị bán cho một kỹ viện nổi tiếng ở Nam Kinh.

Viên Viên còn tham gia vào vở kịch “Căn phòng phía Tây”, được rất nhiều người mến mộ. Nhiều người đàn ông ngày ngày tìm tới gặp Viên Viên, nhưng một học giả tên Mao Xiang lại là người may mắn nhất và cũng bất hạnh nhất.

Sau nhiều lần gặp nhau năm 1641, cả hai đem lòng yêu nhưng tình hình rối ren lúc bấy giờ khiến họ phải chia xa. Mao mất dấu của Viên Viên, mãi sau này mới biết cha của hoàng hậu trong cung bỏ tiền mua Viên viên để dâng lên hoàng đế Minh Tư Tông, theo lời kể sau này của Mao.

Vào cung, mọi nhất cử nhất động của Trần Viên Viên đều nghe theo kế hoạch của hoàng hậu. Thế nhưng, hoàng hậu không thể ngờ rằng, với vẻ đẹp kiểu diễm và tài năng múa hát, Viên Viên khiến cho Minh Tư Tông ngày càng sủng ái nàng hơn, luôn luôn giữ nàng bên cạnh, không cho rời nửa bước.

Minh Tư Tông

Đó là thời điểm khởi nghĩa nông dân bùng lên ở khắp nơi, khiến nhà Minh tổn thất nhiều binh lực và cả tướng tài. Khởi nghĩa do Lý Tự Thành phát động là mạnh mẽ nhất, đánh chiếm ba thành trì lớn. Đến lúc này, Minh Tư Tông mới nghe lời can gián của đại thần, tạm gửi Viên Viên ở phủ của Chu quốc trượng (cha vợ của vua), để mình có thể tập trung dẹp loạn.

Trong phủ của Chu quốc trượng, có một lần Viên Viên được mời ra để rót rượu múa hát, vẻ đẹp thuần khiết của nàng đã lọt vào mắt của một vị tướng hàng đầu thời bấy giờ là Ngô Tam Quế.

Ngô Tam Quế say mê vẻ đẹp của Viên Viên, đem lòng thương mến. Hoàng đế Minh Tư Tông miễn cưỡng ban Viên Viên cho Ngô Tam Quế và phong làm Tổng đốc Sơn Hải Quan. Đây được coi là vị trí trọng yếu ở vùng biên ải.

Viên Viên được Ngô Tam Quế yêu thương hết mực nhưng nàng vẫn phải ở lại kinh thành, không thể theo cùng người tình ra tiền tuyến.

Năm 1644, quân nổi dậy do Lý Tự Thành chỉ huy đánh chiếm kinh thành, Ngô Tam Quế ở xa không kịp về ứng cứu. Hoàng đế Minh Tư Tông bỏ chạy không thành rồi bị bức tử chết, nhà Minh sụp đổ.

Biết danh Ngô Tam Quế, Lý Tự Thành vội sai người đón Ngô Tam Quế giữa đường để thuyết phục vị danh tướng này phục vụ trong triều đình mới.


Khiến hai hoàng đế Trung Hoa mất nước

Năm 1644, Lý Tự Thành chấm dứt 276 năm trị vì của nhà Minh, lên ngôi hoàng đế, tự xưng là Đại Thuận hoàng đế lập ra nhà Đại Thuận.

Ngô Tam Quế vốn đã định đồng ý đầu hàng, nhưng lại biết tin Lý Tự Thành đã chiếm đoạt người đẹp của mình, đem vào cung hầu hạ thì đã có quyết định tạo ra bước ngoặt của lịch sử Trung Hoa.

Ngô Tam Quế quay về Sơn Hải Quan, liên kết với người Mãn ở phương bắc, mở cổng thành để đại quân Mãn Thanh tiến vào Trung Nguyên. Triều đình do Lý Tự Thành lập nên chưa bình ổn được bao lâu thì phải đối mặt với hiểm họa từ phương bắc.

Lý Tự Thành chống cự yếu ớt dần và cho tàn quân cướp toàn bộ vàng bạc châu báu, đốt thành trì và rút khỏi Bắc Kinh chạy về hướng Tây. Tàn quân của Lý Tự Thành bị Ngô Tam Quế và quân Thanh truy đuổi ráo riết.


Năm 1645, Lý Tự Thành đang quan sát địa hình trên núi Cửu Cung, huyện Thông Sơn, tỉnh Hồ Bắc thì bị tập kích giết chết. Người Mãn sau khi chiếm được Trung Hoa thì lập nên nhà Thanh, thống trị trong suốt 300 năm sau.

Ngày nay, Ngô Tam Quế được các học giả Trung Quốc coi là kẻ làm phản, còn Trần Viên Viên là “con ngựa thành Troy”.

Nhưng dù thế nào, cả hai cũng đóng góp vào sự thay đổi cốt lõi trong lịch sử Trung Quốc. Mối tình Ngô Tam Quế và Trần Viên Viên được khai thác sâu rộng mãi về sau ở Trung Quốc.

Các nhà sử học Trung Quốc đều đồng tình rằng nàng kỹ nữ Trần Viên Viên kết cục không mấy tốt đẹp. Sau khi quân Mãn Thanh dẹp được Lý Tự Thành, Ngô Tam Quế nhờ vậy cũng trở thành một vị đại tướng nhà Thanh. Nhưng hai người không đoàn tụ với nhau mà Ngô Tam Quế để cho Viên Viên vào chùa, tránh điều tiếng.

Có nguồn tin khác nói rằng Viên Viên đã đổi tên, trở thành ni cô tại một ngôi chùa ở Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, sau khi khởi nghĩa Ngô Tam Quế chống nhà Thanh thất bại.


Các sử gia chính thống Trung Quốc luôn coi kỹ nữ Trần Viên Viên là kẻ tội đồ, làm sụp đổ triều đại nhà Minh. Nhưng nếu nhìn ở góc độ khác, sự sụp đổ của triều Minh được coi là một sự tất yếu của lịch sử.

Nhưng không thể phủ nhận rằng Trần Viên Viên là nàng kỹ nữ hiếm hoi trong lịch sử Trung Hoa có thể khiến hai hoàng đế nối tiếp nhau để mất giang sơn vào tay thế lực phương Bắc.
Theo: kienthuckhoahoc.org
Vĩnh Bảo sưu tầm 22/12/2019

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019

LÀM NGƯỜI, CẢNH GIỚI CAO NHẤT, KỲ THỰC LÀ 2 CHỮ "GIẢ KHỜ"

LÀM NGƯỜI, CẢNH GIỚI CAO NHẤT, KỲ THỰC LÀ 2 CHỮ "GIẢ KHỜ"

Người khờ khạo, thường không thích thể hiện bản thân, như thế có thể tránh được tai họa không đáng có. Ngốc nghếch một chút, lại có thể giữ được ân tình, có thể bao dung độ lượng, thì cuộc sống mới thanh thản an vui.

Làm người, cảnh giới cao chính là giống kẻ khờ, rõ ràng cái gì cũng biết, nhưng lại biểu lộ giống như kém cỏi. (Ảnh: HanCinema)

1. Trí tuệ giữ mình: Trong lòng hiểu rõ, ngoài mặt hồ đồ

Làm người, cảnh giới cao chính là giống kẻ khờ, rõ ràng cái gì cũng biết, nhưng lại biểu lộ giống như kém cỏi. Loại người này không thích khoa trương, không tỏ ra tài trí hơn người, luôn bình dị gần gũi, như vậy trái lại, lại được mọi người yêu thích.

Xã hội hiện nay thật giả lẫn lộn, lòng người trắng đen khó đoán. Dù bạn thực sự là người thông minh, nhưng một khi thể hiện ra, sẽ lập tức sẽ bị người khác đố kỵ.

Một người thích khoe khoang, có thể vì muốn đề cao bản thân, vì hư vinh, muốn nở mày nở mặt…, nhưng khi bạn làm điều đó ở chốn quan trường hoặc tại nơi làm việc, tất sẽ bị mọi người xa lánh. Như vậy, nếu cứ thích gì làm nấy, đó là hành động thông minh hay là gây họa?

2. Trí tuệ nói chuyện: Đừng dùng miệng lưỡi sắc bén để luận bàn khuyết điểm của người

Người ta vẫn thường nói: “Họa từ miệng mà ra”, từ xưa đến nay, số người vì cái miệng mà mang họa không phải là ít. Nhiều người thích khoe khoang tài ăn nói sắc bén, thích bàn luận tốt xấu về người, bàn luận chuyện thị phi… thì tai họa là điều sớm muộn. Nhưng cũng có người, chỉ vì một câu nói vô tình, bị đồn thổi, cắt câu lấy nghĩa, mà gây nên mối hận thiên thu.

Cho nên, nếu ngay từ đầu nói chuyện có thể suy xét cẩn trọng, chẳng phải sẽ tránh được rất nhiều phiền não sao? Cách đối nhân xử thế, không được quên “Họa từ miệng mà ra”.

Người ta vẫn thường nói: “Họa từ miệng mà ra”, từ xưa đến nay, số người chỉ vì cái miệng mà mang họa không phải là ít. (Ảnh: Aliexpress)

3. Trí tuệ nhẫn nại: Lấy tĩnh chế động, lấy lui làm tiến

Anh hùng thực sự, có thể co có thể duỗi. Không ai có thể cả đời đều thuận lợi, cho nên, lúc đắc ý có thể hãnh diện, nhưng không được quá cao ngạo; lúc thất ý càng không thể để tinh thần sa sút, cần tích lũy năng lượng, chờ đợi thời cơ, thua keo này ta bày keo khác.

Trong lúc nhẫn chịu, có thể nếm trải bao dư vị của nhân sinh, lấy khổ làm vui, lấy tĩnh chế động, lấy lui làm tiến.

4. Trí tuệ bao dung: Dĩ hòa vi quý, tha thứ rộng lượng

Khờ khạo là một loại độ lượng, dĩ hòa vi quý, có thể xem nhẹ mọi chuyện. Làm người, có thể tha thứ được cho ai thì nên tha thứ, có thêm một người bạn, chính là có thêm một con đường.

Bao dung người khác, cũng là vì mình mà lưu giữ ân tình. Biển chứa trăm sông, bởi vì bao dung mà trở thành rộng lớn. Người có bao dung, thì mưu sự mới dễ thành.

5. Trí tuệ làm người: Bề ngoài khờ dại, nội tâm thông suốt

Người quá xét nét thì không có bạn, cho nên làm người không thể quá khôn khéo, quá so đo. Bình thường hồ đồ một chút, cho người khác một khoảng không gian, cũng là cho mình một bầu trời rộng lớn.

Đương nhiên, biểu hiện ra có thể hồ đồ, nhưng trong nội tâm cần rõ ràng minh bạch, lúc nào cũng phải điều chỉnh chính mình, phóng tầm mắt ra xa, đừng nhắm vào khuyết điểm của người khác, phải hiểu được chịu thiệt một chút mới đắc được những thứ to lớn.

Biển chứa trăm sông, vì nó bao dung mà trở thành rộng lớn. (Ảnh: Pinterest)

6. Trí tuệ sinh tồn: Linh hoạt ứng biến, cẩn trọng, thong dong

Một người đi bái kiến vị thiền sư, vì cửa thiền viện rất thấp, anh ta không chú ý, kết quả đã bị đụng đầu.

Thiền sư nói với anh ta: “Muốn không bị đụng đầu, thì trước hết phải học được cách cúi đầu”.

Cách đối nhân xử thế cũng là như thế.

7. Trí tuệ giao tiếp: Thông tuệ mà giả khờ, kết duyên rộng rãi

Trong giao tiếp giữa người với người, thật thật giả giả, không ai có thể tranh biện rõ ràng được. Lời của người khác, có lúc đúng, có lúc lại không.

Người tinh thông lại giả hồ đồ, chính là đối với ai cũng có thể xem là bằng hữu, thậm chí đó là người đã mạo phạm mình, cũng có thể mỉm cười đối mặt. Không tính toán so đo, sẽ tránh được rất nhiều xung đột, cũng lại có thể gặp được nhiều người hữu duyên.

8. Trí tuệ xử thế: Cố ý yếu thế, giả bộ hồ đồ

Ngựa có lúc mất móng, người có lúc trượt chân. Cách đối nhân xử thế, lẽ nào có thể không cẩn thận? Ngã nhẹ đau nhẹ, ngã nặng thì không chỉ là đau, còn kèm theo thương tích. Phải hiểu là, ngay từ đầu đã cố ý yếu thế, giả bộ hồ đồ, như vậy chẳng phải có thể tránh được việc trèo cao ngã đau sao?
(Sưu tầm trên mạng)

Vĩnh Bảo sưu tầm 12/12/2019

BẠN KHÔNG NÊN ĂN PHẦN NÀO CỦA CON TÔM?

BẠN KHÔNG NÊN ĂN PHẦN NÀO CỦA CON TÔM?

Tôm là món ăn quen thuộc trong bữa cơm của các gia đình Việt. Đây là món ăn phổ biến nhưng lại có nhiều hiểu sai về giá trị dinh dưỡng của các bộ phận của con tôm khi ăn. Vì tôm có lớp vỏ cứng, ba mẹ thường nhắc con cái nên ăn cả vỏ để bổ sung canxi. Nhưng liệu điều này có thực sự đúng?


Thực tế thì vỏ tôm cứng do có thành phần chính là chitin (kitin), một dạng polymer cấu thành cho phần lớn các loài giáp xác, chứ không phải là do giàu canxi. Nguồn canxi chính của tôm chủ yếu ở thịt, chân và càng. Do đó nếu cố gắng ăn cả vỏ tôm, cơ thể cũng chỉ bài tiết ra ngoài. Chúng không hề giàu canxi như một số người đã nhầm tưởng. Hơn nữa, vỏ tôm cứng còn khó tiêu hóa và dễ khiến trẻ nhỏ bị hóc. Bên cạnh đó, nếu môi trường nước bị ô nhiễm thì phần vỏ tôm sẽ có nguy cơ bị nhiễm độc tố.

(Ảnh: Shutterstock)

Một bộ phận khác không nên ăn của con tôm đó là “chỉ tôm” – là đường có màu đen hoặc trắng ở lưng tôm. Ăn đường chỉ tôm không có hại cho sức khỏe, bởi các vi khuẩn trong chỉ tôm đã chết ở nhiệt độ cao khi nấu. Tuy nhiên, bạn nên loại bỏ đường chỉ tôm để món ăn đảm bảo vệ sinh hơn vì đây chính là đường tiêu hóa của tôm chứa dạ dày và đại tràng.

(Ảnh: Internet)

Vậy còn đầu tôm thì sao? Nhiều người rất thích ăn đầu tôm hoặc dùng chúng để nấu canh. Tuy nhiên, đầu tôm là phần chứa chất thải của con tôm và có thể tích tụ nhiều kim loại nặng (như asen*) nên bạn không cần tiếc mà giữ lại. Phần đầu tôm luôn bị phân hủy đầu tiên khi tôm chết vì là nơi chứa nội quan như ruột, thức ăn đưa vào, mang, cơ quan hô hấp nên cũng có nhiều loại vi khuẩn gây bệnh, ký sinh trùng. Vì thế, khi ăn đầu tôm, cơ thể có thể bị nhiễm độc, ký sinh trùng. Nếu bạn thực sự tiếc, không nỡ vứt đi mà vẫn muốn ăn, hãy cố gắng làm thật sạch phần đầu tôm trước khi chế biến thức ăn.

(Ảnh: Shutterstock)

*Asen là một á kim rất độc, được mệnh danh là “Vua của các chất độc”, nó có thể giết chết ngay một người trưởng thành nếu uống một lượng bằng nửa hạt ngô. Lượng ăn vào hàng tuần có thể chấp nhận được tạm thời 0,015 mg/kg thể trọng (tính theo Arsen vô cơ) (theo QCVN 8-2: 2011/BYT).

Nếu bị ngộ độc cấp tính bởi asen sẽ có biểu hiện: khát nước dữ dội, đau bụng, nôn mửa, tiêu chảy, mạch đập yếu, mặt nhợt nhạt rồi thâm tím, bí tiểu và tử vong nhanh.

Nếu bị nhiễm độc asen ở mức độ thấp, mỗi ngày một ít với liều lượng dù nhỏ nhưng trong thời gian dài sẽ gây mệt mỏi, buồn nôn và nôn, hồng cầu và bạch cầu giảm, da sạm, rụng tóc, sút cân, giảm trí nhớ, mạch máu bị tổn thương, rối loạn nhịp tim, đau mắt, đau tai, viêm dạ dày và ruột, làm kiệt sức, ung thư.

Đối với phụ nữ mang thai, độc tính của kim loại nặng asen thường rất mạnh, ăn nhiều có thể dẫn đến dị tật thai nhi hoặc sẩy thai. Do đó, tôm to cần chế biến sạch, loại bỏ phần đầu để đảm bảo an toàn sức khỏe.

Lưu ý khi mua tôm

Khi đi chợ, bạn hãy quan sát kỹ xem phần đầu tôm có màu đen hay không. Nếu có thì bạn không nên mua bởi lứa tôm đó có thể đã bị nhiễm kim loại nặng. Ngoài ra, những con tôm mình cứng, thẳng đơ, mang phồng căng, phù đầu, gai vểnh, xòe đuôi, các bộ phận tách xa nhau là dấu hiệu đã bị bơm tạp chất.

Ngày nay người bán không chỉ bơm nước muối để giữ vị mặn mà còn tiêm các chất làm đầy có hại vào tôm. Khi được nấu chín, những con tôm chứa nhiều hóa chất sẽ bị co thịt, vị nhạt, thịt bở, chảy nhiều nước, bóc vỏ tôm sẽ thấy lớp rau câu nằm giữa thịt và vỏ.

(Ảnh: Shutterstock)

Những kiểu người không nên ăn tôm

Tuy tôm có nhiều chất dinh dưỡng, nhưng không phải ai cũng nên ăn tôm.

– Người mắc bệnh gút, tăng axit uric máu và viêm khớp không nên ăn hải sản nói chung vì nếu nạp lượng purine quá mức sẽ dễ lắng đọng thành tinh thể axit uric trong khớp khiến cho tình trạng bệnh trở nên nặng hơn.

– Người bị ho hoặc hen suyễn cũng không nên ăn bởi mùi tanh dễ làm người bệnh ho nặng hơn, ăn tôm còn có thể gây kích ứng vùng họng, co thắt cơ khí quản.

(Ảnh: Shutterstock)

– Trong hải sản (trong đó có tôm) chứa nhiều i-ốt có thể làm bệnh về tuyến giáp trở nên trầm trọng hơn. Vì thế, nếu có vấn đề về tuyến giáp bạn nên hạn chế ăn tôm.

– Người bị đau mắt đỏ nên kiêng hoàn toàn hải sản. Người bị dị ứng hải sản cũng không nên ăn tôm, đặc biệt là tôm hùm. Bởi dưỡng chất trong tôm hùm là rất lớn, nếu cố ăn có thể gây ra mẩn đỏ, nôn mửa, ngộ độc nặng.
Minh Minh
Vĩnh Bảo sưu tầm 12/12/2019

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2019

BÍ MẬT TUỔI THỌ QUA NGOẠI HÌNH

BÍ MẬT TUỔI THỌ QUA NGOẠI HÌNH

Mọi người đều cho rằng, tuổi thọ của một người khó mà nắm bắt được. Trên thực tế, ngoại hình mỗi người đều ẩn chứa ít nhiều những dấu hiệu liên quan tới tuổi thọ, từ ngũ quan tới các đường nét cơ thể đều thể hiện trạng thái sức khỏe cũng như quá trình lão hóa của bạn.


Tổng hợp các nghiên cứu nước ngoài cùng phỏng vấn giáo sư Dương Lực, chuyên gia dưỡng sinh nổi tiếng, giáo sư khoa Đông y – Học viện y học Trung Quốc, có thể giải đáp những bí mật tuổi thọ qua gương mặt, tướng mạo như sau:

Người có gương mặt trẻ trung

Các nhà khoa học Đan Mạch đã phát hiện ra rằng, những người có gương mặt trẻ hơn tuổi tác thường sống lâu hơn những người cùng tuổi. Giáo sư Carl Christensen của Đại học Nam Đan Mạch đã hướng dẫn một nhóm nghiên cứu chọn 1.826 cặp song sinh trên 70 tuổi, tiến hành quan sát trong 7 năm. Trong 675 người đã qua đời, nhóm nghiên cứu đã tiến hành phân tích tuổi tác, giới tính, môi trường sống và các yếu tố phát sinh trên thực tế của họ, trong một cặp song sinh, người nào có gương mặt càng già thì khả năng mất sớm càng cao.

Ông Christensen cho biết, để biết tuổi thọ của một người, có thể quan sát gương mặt của họ. Bởi những người có cuộc sống vất vả thì càng có khả năng mất sớm, mà sự khắc khổ, mệt mỏi trong cuộc sống thường được thể hiện rất rõ trên gương mặt.

(Ảnh: Pixabay)

Những người đàn ông có tướng mạo đẹp

Những người đàn ông có tướng mạo đẹp càng có sức hấp dẫn với phụ nữ, điều này cũng có nghĩa người đó có một sức khỏe tốt. Marcus Lantala, một nhà khoa học của Đại học Turku ở Phần Lan đã phát hiện ra rằng, những người đàn ông trai có hệ miễn dịch tốt, không dễ bị bệnh. Một người đàn ông có gương mặt đẹp và hình thể hoàn hảo là dấu hiệu cho việc có nhiều kháng thể hơn, cũng thể hiện rằng lượng testosterone trong cơ thể họ khá cao, những điều này có tác dụng tăng sức miễn dịch. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu nói rằng, một người phụ nữ có ngoại hình đẹp không có nghĩa là họ có một sức đề kháng tốt, nhưng nó có quan hệ mật thiết với khả năng sinh sản. Bởi vì lượng chất béo trong cơ thể những người phụ nữ có ngoại hình đẹp là vừa phải, nồng độ cortisol trong máu thấp, khả năng sinh sản cao.

(Ảnh: storyblocks.com)

Trên cơ thể có nhiều nốt ruồi

Rất nhiều người lo lắng về những nốt ruồi trên cơ thể họ. Nghiên cứu của bác sĩ da liễu Veronica Bataille tại trường Cao đẳng King’s College của Anh quốc đã phát hiện ra rằng những người có nhiều nốt ruồi thì tỷ lệ mắc bệnh đau tim, loãng xương và một số các bệnh khác thấp hơn những người cùng độ tuổi. Các telomere ở phần cuối các nhiễm sắc thể sẽ dự báo được phần nào tuổi thọ của mỗi người. Nghiên cứu phát hiện, so sánh giữa những người có trên 100 nốt ruồi và những người có ít hơn 25 nốt ruồi thì người càng nhiều nốt ruồi thì telomere càng dài, điều đó cũng có nghĩa là họ có thể sống lâu hơn 6 tới 7 năm.

Tuy nhiên, trưởng khoa phẫu thuật chỉnh hình – ông Long Kiếm Hồng của Đại học Trung Nam Học viện Y Tương Nhã cho biết, hầu hết rất nhiều người đều có hàng chục nốt ruồi đen trên cơ thể, nếu trong thời gian ngắn số lượng nốt ruồi tăng đột biến, sắc tố không đều, rụng lông, đau ngứa, chảy máu… thì nên đặc biệt chú ý. Mụt ruồi đen mọc ở bàn chân, trước ngực, cổ, thắt lưng,… do thường xuyên bị cọ xát nên dễ dẫn tới các biến chứng ác tính, nếu có thể thì nên cắt bỏ để ngăn chặn.

(Ảnh: Internet)

Eo nhỏ

Các nhà nghiên cứu của Bệnh viện Boston, Đại học Harvard,… đã tiến hành nghiên cứu vòng eo của 44.636 bệnh nhân nữ và phát hiện nguy cơ sớm tử vong của những người phụ nữ có vòng eo vượt quá 89 cm cao hơn 79% những người phụ nữ có vòng eo nhỏ hơn 71 cm.

Các nhà nghiên cứu tin rằng, lượng chất béo tích tụ quá nhiều vùng eo sẽ tăng nguy cơ mắc các bệnh tiểu đường, đột quỵ và bệnh tim. Ngay cả khi những người phụ nữ vòng eo 89 cm có cân nặng bình thường, nguy cơ tử vong do các bệnh tim mạch của họ vẫn cao hơn gấp 2 lần so với những người có vòng eo 71 cm.

Tổ chức nghiên cứu ung thư Thế giới đã báo cáo, khi vòng eo tăng thêm 1 inch (2,54 cm) thì tỷ lệ mắc bệnh ung thư sẽ tăng lên 8 lần.

(Ảnh: apimages.com)

Phía trong cánh tay có ít nếp nhăn

Tháng 11/2013, trong một bài báo đăng trên tạp chí Gerontology, các nhà khoa học tại Trung tâm Y tế Đại học Leiden ở Phần Lan đã tiến hành nghiên cứu 260 phụ nữ, ngoài việc phân tích gương mặt, còn lựa chọn quan sát những nếp nhăn phía trong cánh tay, điều này là do mặt bên trong của cánh tay ít khi lộ ra ngoài và có thể loại bỏ phần lớn nguyên nhân gây lão hóa do ánh sáng mặt trời gây ra.

Nghiên cứu phát hiện, những người phụ nữ có ít nếp nhăn ở bên trong cánh tay thì huyết áp thấp, nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ cũng khá thấp, vì vậy tuổi thọ có thể sẽ dài hơn những người có nhiều nếp nhăn bên trong cánh tay. Để loại trừ các yếu tố thẩm mỹ, mỹ phẩm,… các nhà khoa học đã tiến hành nghiên cứu một số đàn ông và phụ nữ trong gia đình có tuổi thọ dài, kết luận đưa ra cũng tương tự như vậy.

Tai to và dày, lông mày dài và dày

Giáo sư Dương Lực cho biết, thận là gốc rễ của ngũ tạng, thận chủ xương, chủ bì mao (lông, tóc, móng). Tình trạng của thận được thể hiện rõ rệt nhất qua tai. Nếu tai của một người hồng hào và dày, đôi tai rộng, tóc dày và đen, lông mày cũng đen và dài, ở một phương diện nhất định có thể nói tình trạng thận khá tốt, cơ thể khỏe mạnh hơn. Nếu tai của một người nhỏ và co lại, rụng tóc nghiêm trọng, điều đó có nghĩa là thận đang gặp vấn đề, nên chú ý bồi bổ nhiều hơn.

Mùa đông là thời điểm quan trọng nhất để chăm sóc thận, ngủ là liều thuốc tốt nhất giúp cải thiện tình trạng thận. Ngoài ra, nên phơi nắng nhiều, nên tránh làm việc quá sức, ra mồ hôi nhiều, nên ăn nhiều các loại thực phẩm như thịt cừu, hạt dẻ, đậu đen, tránh ăn những thực phẩm lạnh. Thường ngày cũng có thể massage phần thận (huyệt yêu nhãn, dưới đốt sống lưng thứ 2, cách 3,8cm huyệt túc tam lý (dưới mắt gối ngoài 3 thốn), huyệt tam âm giao (ở sát bờ sau trong xương chày, từ mắt cá chân đếm lên 3 thốn) đây là 3 huyệt châm cứu lớn.

(Ảnh: Internet)

Mũi cao và đầu mũi sáng bóng

Trong lý thuyết y học Trung Quốc, gan là cơ quan quan trọng thứ hai sau thận. Trong ngoại hình của chúng ta, mũi và môi là 2 vị trí thể hiện rõ nhất tình trạng của gan. Giáo sư Dương Lực cho biết, người có mũi to, cao, đầu mũi sáng bóng, đôi môi dày, đỏ hồng, thường là những người tính cách nhu thuận hơn, ăn uống tốt. Ngược lại với những người đôi môi nhợt nhạt, đầu mũi không được sáng bóng thì tính khí không tốt.

“Canh gà là canh tốt nhất vào mùa đông, có thể bổ tì khai vị, làm tăng sự thèm ăn”, giáo sư Dương Lực cho biết. Cũng có thể ăn nhiều các loại rau củ như khoai lang, khoai tây, củ cải trắng,… những loại thực phẩm sinh trưởng trong lòng đất, hấp thụ độ ẩm của đất, có thể làm ấm cơ thể và cải thiện tình trạng gan. Cũng có một số nghiên cứu đã phát hiện ra, những người sợ lạnh, cơ thể bị thiếu muối vô cơ và mất carbohydrate, có thể dùng rau củ để bổ sung.

(Ảnh: storyblocks.com)

Trán đầy, cằm hơi hướng lên

“Thiên đỉnh no đủ, địa các tròn đầy” câu này thường dùng để miêu tả những người có tướng mạo phú quý. Theo giáo sư Dương Lực, điều này dựa trên lý luận của Đông y. Muốn chỉ: trán đầy, khoảng cách giữa 2 lông mày nhỏ, xương hàm phát triển, cằm hơi hướng về phía trước. Nếu một người có ấn đường rõ rệt, làn da trắng sáng hồng hào, điều này chứng minh người này có tim, phổi tốt, máu lưu thông tốt, tuổi thọ khá dài. Nếu như sắc da vàng vọt, nhợt nhạt, điều đó thể hiện dưỡng khí trong phổi không đủ.

Vào mùa đông, khí lạnh sẽ đi qua da, đầu tiên sẽ thâm nhập vào phổi, do đó phải kịp thời giữ ấm (mặc thêm quần áo), một khi bị nhiễm lạnh, nên lập tức uống canh gừng, nước đường nâu, nước ấm để giảm bớt khí lạnh. Thường ngày có thể ăn táo tàu, dâu tằm, bách hợp, đồng thời có thể hít sâu nhiều lần.

Xương chẩm đầy đặn

Trong cấu tạo bộ xương của con người, hộp sọ là phức tạp nhất. Xương chẩm nằm phần dưới của hộp sọ. Trong cuốn “Thái Ất Thần Kinh” có viết về xương chẩm, người có xương chẩm phát triển thì tuổi thọ dài. Xét trên toàn bộ vùng đầu, khuôn mặt vuông và đỉnh đầu tròn, cho thấy phổi hoạt động tốt, có khả năng tuổi thọ sẽ cao hơn.

(Ảnh: Pixabay)

Bàn tay và bàn chân dày

Tứ chi cũng phản ánh tình trạng sức khỏe của chúng ta, có thể dự báo được về tuổi thọ. Giáo sư Dương Lực cho biết, nếu có bàn tay, bàn chân đầy đặn, sáng bóng, hồng hào, điều đó biểu thị chức năng của thận, phổi, lá lách, nền tảng sức khỏe tốt, sức đề kháng cao. Những người có eo thon, vai rộng thì khỏe mạnh hơn những người yếu ớt.

Vấn đề cuối cùng trong mối quan hệ giữa ngoại hình và tuổi thọ được đề cập tới chính là: ngoại trừ các yếu tố về diện mạo, tuổi thọ còn có liên quan tới mức độ nhạy cảm của các cơ quan trong cơ thể, ví dụ như khứu giác, vị giác, thính giác, thị giác,… Sự nhạy bén của các cơ quan này cũng phản ánh tình trạng tốt xấu của cơ thể, tinh thần thể lực tốt là biểu hiện của những người sống thọ. Đồng thời nhà nghiên cứu cũng nhấn mạnh rằng, ngoại hình không quyết định tuổi thọ một cách tuyệt đối, chỉ có thể nói những đặc điểm bẩm sinh vốn có sẽ chiếm ưu thế cao hơn. Có nhiều khi thói quen sinh hoạt điều độ còn quan trọng hơn các yếu tố bẩm sinh trong việc quyết định tuổi thọ.
Yến Nhi

Vĩnh Bảo sưu tầm 9/12/2019

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2019

ĐẬU PHỘNG MẦM

ĐẬU PHỘNG MẦM

Công dụng ít biết về đậu phộng mầm

Hạt đậu phộng là loại thực phẩm được sử dụng rất rộng rãi trong mâm cơm gia đình Việt. Loại hạt này còn có một cái tên khác là “hạt lạc”, nó mang hàm nghĩa giúp con người nâng cao tuổi thọ.


Bạn đã từng ăn đậu phộng mầm chưa? Đậu phộng mầm có giá trị dinh dưỡng rất cao, có công dụng phòng bệnh đáng kinh ngạc mà 99% người dùng không biết.

Đầu tiên cần khẳng định: Đậu phộng mầm không có độc. Khi được làm nảy mầm, đậu phộng có giá trị dinh dưỡng tăng cao gấp nhiều lần.


Hình dạng của đậu phộng mầm cũng giống với giá đỗ, mầm của nó trắng noãn như ngọc. Nếu đem so sánh hàm lượng dinh dưỡng với giá đỗ, thì chỉ số dinh dưỡng thực phẩm này cao hơn nhiều. Nhất là trong phòng và chữa bệnh, công dụng của đậu phộng mầm khiến chúng ta phải kinh ngạc. Khi được chế biến, nó cũng trở thành món ăn vô cùng hấp dẫn cho cả gia đình thưởng thức.

1. Đậu phộng mầm tự làm tại nhà tốt ở điểm nào?

Nó là dược liệu tự nhiên vô cùng tốt trong kháng ung thư.

Resveratrol là một trong những thành tố sinh học tự nhiên có khả năng ngăn ngừa ung thư, giảm tiểu cầu. Trên thế giới hiện nay, nhiều quốc gia đã chiết xuất thành tố Resveratrol để làm thuốc.


Thực tế cho thấy, hàm lượng Resveratrol có trong đậu phộng nảy mầm rất cao. Vì thế, nó được liệt vào danh sách thực phẩm tự nhiên kháng ung thư.

2. Giảm béo, chăm sóc tim, thông mạch

Trường Đại học tỉnh Gia Nghĩa của Đài Loan đã nghiên cứu và phát hiện: Resveratrol có khả năng ức chế tế bào ung thư, giảm mỡ, dưỡng tâm, chống các loại bệnh về đường máu, chống lão hóa, có giá trị bảo vệ sức khỏe rất tốt.


3. Giúp làm trắng da

Sau khi ăn đậu phộng nảy mầm sẽ phát sinh hai loại phản ứng hóa học: Nó giúp mỡ chuyển hóa thành nhiệt lượng, giảm hàm lượng mỡ trên cơ thể, yên tâm sử dụng đối với người sợ béo mập. Thủy phân protein thành các axit amin giúp cơ thể dễ hấp thụ.


Mỏ của đậu phộng mầm cũng chứa hàm lượng dinh dưỡng rất cao và hương vị cũng rất thơm ngon. Là loại rau ít được bày bán trên thị trường vì giá cả đắt đỏ. Đậu phộng mầm tự làm, không chỉ có công dụng điều trị bệnh mà còn là món ăn rất ngon, giúp chúng ta cảm nhận về cuộc sống phong phú hơn.


Dưới đây là cách ủ đậu phộng mầm.

Đầu tiên, nên lựa chọn những hạt đậu phộng có màu trắng, tròn đều, không có dị dạng lồi lõm.

Sau khi chọn xong, đem ngâm trong nước từ nửa ngày đến một ngày để hạt đậu hấp thụ đủ lượng nước, rồi đem rửa lại 2 đến 3 lần.


Trong đậu phộng mầm, hàm lượng Resveratrol rất cao, cao hơn 100 lần so với rượu nho. Vậy nên, chúng ta nên ăn đậu phộng mầm mỗi sáng để phòng bệnh tim mạch!

Cách ủ: Đặt tấm vải màn lên một chiếc khay đã khử trùng để giữ ẩm, rồi đổ hạt đậu đã ngâm vào khay, bọc cẩn thận và đặt vào nơi thiếu ánh sáng, 4 đến 5 tiếng tưới nước một lần. Cần thiết kế sao cho nước thừa có thể thoát ra ngoài, nếu không nó sẽ khiến mầm bị thối.


Giữ ổn định nhiệt độ phòng, sau 8 ngày là có đậu phộng mầm rồi

Mẹo giúp cây mầm đậu phộng mập hơn:

Đặt hạt đậu phộng đã được ngâm rửa lên một tấm gỗ rồi bọc lại bằng túi bóng đen, làm như vậy tăng sức ép cho hạt mầm khiến mầm mọc mập hơn.


Mỏ của đậu phộng mầm đặc biệt giòn, vì thế có thể dùng để ăn vặt hàng ngày. Là món ăn vô cùng tốt cho sức khỏe, giúp tăng cường trí nhớ.

Có nhiều cách để ăn đậu phộng mầm như xào, nộm, trộn, ăn lẩu… Hương vị rất thơm ngon. Bạn cũng có thể tùy chọn cách ăn phù hợp với khẩu vị của bản thân.

Lúc đậu phộng nảy mầm cần chú ý điều gì?

Nên chọn loại đậu phộng vỏ trắng, không phải loại vỏ màu đỏ, bởi vì, loại đậu phộng có vỏ đỏ không bổ huyết.


Có thể ăn khi đậu phộng mới nhú mầm, không nên để mầm quá dài, vì lúc này hương vị thơm ngon của hạt mầm đã giảm nhiều.

Lúc ăn thì không chỉ ăn cây mầm hoặc chỉ ăn phần mỏ mà nên ăn toàn bộ.


Nếu người bụng dạ yếu, ăn nhiều đậu phộng mầm tươi sống sẽ sinh ra chướng bụng. Vì vậy, người này nên ăn đậu phộng mầm đã được nhúng tái.

Chú ý: Đậu phộng mầm mà vỏ ngoài có nấm mốc màu vàng thì không được ăn. Vì khi lên nấm mốc, đậu phộng mầm đã phát sinh độc dược. Đậu phộng nảy mầm trong tự nhiên thì không nên ăn.

San San

Lưu ý: có vài bài viết nói ăn mầm đậu phọng có thề gây ung thư gan , có bài nói ăn rất ngon và bổ. Tôi không biết nên xin các bạn đề phòng. (LKH)

Vĩnh Bảo sưu tầm 8/12/2019