Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

NÓI VỀ TRƯỜNG THỌ


 NÓI VỀ TRƯỜNG THỌ

TRƯỜNG THỌ THẬP BÍ QUYẾT
                         


  Kiện khương Trường Thọ Thập Bí Quyết này chẳng qua chỉ là những phương pháp áp dụng trong vòng 10 phút đồng hồ để tự chữa một số bệnh tật thông thường. Trong vòng mười phút thôi, chúng ta có thể tự mình đả thông các huyệt đạo quan yếu liên hệ.

    Mười phương pháp vận động kinh mạch toàn thân này rất giản dị. Chúng ta có thể áp dụng tại bất cứ nơi chốn nào và thời điểm nào trong ngày cũng rất thích hợp nên rất tiện lợi cho mọi người trong mọi lứa tuổi.

    Chúng ta không cần phải mua sắm dụng cụ thể thao, không cần đóng học phí cho trường huấn luyện mà ở tại nhà hoặc tại văn phòng hay nơi làm việc cũng có thể tùy tiện thực tập trong vòng giây lát.

  Mọi người trong chúng ta nếu muốn được sống khỏe, sống vui và sống trường thọ, xin hãy áp dụng các phương pháp dưỡng sinh này ngay từ bây giờ thì hiệu lực vô cùng hữu ích.

   Các phương pháp châm cứu, áp chỉ, án ma trong y học cổ truyền Trung Quốc hoàn toàn dựa trên nền tảng lấy sự vận hành của kinh mạch làm chủ yếu. Tuy nhiên châm cứu quan trọng hơn và có tính cách chuyên khoa hơn. Do đó người áp dụng phương pháp này phải là những nhà y học chuyên nghiệp.
    Còn áp chỉ và án ma là thứ yếu, là phụ kiện, và trong dân gian ai cũng có thể học được để tự chữa bệnh cho chính mình hoặc cho chính người thân của mình. Tuy nhiên không phải vì thế mà kém phần công hiệu. Vả lại, nếu chúng ta áp dụng thường xuyên mỗi ngày không những phòng chống được bệnh tật mà còn được khỏe mạnh, kéo dài được tuổi thanh xuân và trường thọ nữa. Khi nhức đầu thì mình trị nhức đầu, đau chân thì trị đau chân..., liên tục trấn áp bịnh tật không cho nó có cơ hội phát khởi thì thử hỏi sao mà không thể sống khỏe được.

    Về vấn đề vận hành kinh mạch trong cơ thể của con người, chúng ta có thể phân chia làm mười bộ phận và vị trí khác nhau.  

1.      Mắt : Tình Minh Huyệt và Thái Dương Huyệt.
 

2.      Tai : Phía sau ót có huyệt Minh Thiên Cổ.
 

3.      Mũi : Nghinh Hương Huyệt.
 

4.      Miệng: Phương pháp vận động của môi và răng.
 

5.      Mặt : Tất cả các huyệt đạo trên mặt.
 

6.      Cổ : Phía trước và phía sau của cổ.
 

7.      Ngực : Các kinh mạch tiếp cận ở phổi.
 

8.      Tay : Hiệp Cốc Huyệt, lòng bàn tay và lưng bàn tay.
 

9.      Thắt lưng : Huyệt Mạng Môn ở phía sau thắt lưng.
 

10. Chân : Huyệt Túc Tam Lý.

    Những huyệt đạo trong mười bộ phận của cơ thể con người rất quan trọng và mỗi huyệt phụ trách các nhiệm vụ khác nhau. Cho nên nếu hàng ngày chúng ta xoa bóp hay uốn nắn nó, làm cho nó được linh hoạt thì khả năng tiêu trừ bịnh tật rất cao. Giống như cơ thể của chúng ta, sau một ngày làm việc mệt mỏi cũng cần phải được nghỉ ngơi bằng giấc ngủ và dùng ba bữa ăn để bồi dưỡng. Phương pháp áp chỉ hay án ma này rất dễ thực hành. Chỉ cần nhớ một điều là trước khi áp dụng, chúng ta phải xoa mười đầu ngón tay và lòng bàn tay cho nóng gọi là để cho có tĩnh điện rồi mới bắt đầu thực hành.
 

Phương Pháp Thực Hành

1.-Mắt Và Thị Giác:

    Trong dân gian chúng ta thường nói, mắt là cửa sổ của tâm hồn, là cơ quan trọng yếu của con người giúp chúng ta trông thấy và phân biệt được mọi vật cụ thể ở chung quanh mình và trong phạm vi sinh hoạt. Chung quanh của mắt được bố trí các huyệt đạo như sau: Tình Minh huyệt, Ty Trúc Không huyệt và Ðồng Tử Giao huyệt v.v....

    Những huyệt đạo này có nhiệm bảo vệ và dinh dưỡng cho mắt luôn luôn được khỏe mạnh và trong sáng. Cho nên hàng ngày chúng ta phải xoa nắn các huyệt đạo này để cho nó lúc nào cũng linh hoạt nhờ máu huyết lưu thông điều hòa dể nuôi dưỡng các thần kinh của mắt và thị giác.
   Nếu chúng ta kiên tâm áp dụng hàng ngày có thể chận đứng được sự phát sinh của các chứng bệnh cận thị, viễn thị, loạn thị, đục nhân mắt và võng mô bị kết mạc. Ngoài ra phương pháp này cũng còn làm cho mắt trông lanh lẹ và có thần sắc.   Ðây là phương pháp xoa mắt theo lối áp chỉ. Hai bàn tay được xoa đi xoa lại nhiều lần làm cho nóng các ngón tay để phát sinh ra tĩnh điện.


   Sau đó dùng hai ngón giữa ấn lên Tình Minh Huyệt của hai mắt, kéo vòng lên chân mày tới Ty Trúc Không Huyệt, vòng xuống Ðồng Tử Huyệt và sau cùng trở lại Tình Minh Huyệt coi như xoa được một vòng (Xem hình B và C). Sức mạnh ấn xuống trong lúc xoa mắt vừa phải, không quá mạnh mà cũng không quá yếu. Trong khi xoa, đôi mắt nhắm lại, sau khi xoa xong, không nên mở mắt liền mà phải tiếp tục nhắm mắt từ 30 giây đến một phút

 
     Trong khi chưa mở mắt ra, chúng ta dùng đầu của hai ngón tay cái ấn lên huyệt Thái Dương, di động vòng vòng trong một vòng tròn nhỏ, từ 21 tới 36 lần. (Xem hình D). Phương pháp này có thể làm cho tỉnh não sau khi làm việc mệt nhọc vì vận dụng trí óc nhiều và cũng chữa được chứng nhức đầu rất hay.

2.-Xoa Tai:

    Chung quanh tai của con người có rất nhiều huyệt đạo (Hình E). Các huyệt đạo này lại liên quan đến hầu hết các bộ phận trong cơ thể. Cho nên chỉ cần xoa bóp hai bên tai là có thể đã đánh thức sự vận hành của các cơ quan trong toàn thân. Cách xoa là áp hai lòng bàn tay vào tai, kẹp phần dưới của hai vành tai giữa hai ngón trỏ và ngón giữa rồi xoa theo cử động đưa lên đưa xuống từ 21 đến 36 lần. (Xem hình F).
   Sau khi xoa, toàn thân cảm thấy sảng khoái và ấm áp. Sau đó dùng hai bàn tay áp chặt để bịt kín hai lỗ tai lại. Các ngón tay hướng về phía sau và bợ lấy sau ót. Ngón trỏ đè lên ngón giữa, dùng sức bật ngón trỏ ấn mạnh xuống từ 21 đến 36 lần. Vì hai lỗ tai đã bị bịt kín, nên chúng ta nghe được âm thanh phát xuất như tiếng trống mà các môn sinh bên Ðạo Gia gọi là Minh Thiên Cổ. Âm thanh này giúp cơ thể trì hoãn sự lão hóa, trị được chứng ù tai và chữa được bệnh cao huyết áp.(Hình G).
 



3.-Xoa Mũi:

  Dọc theo sóng mũi có các huyệt đạo Tình Minh, Tiểu Nghinh Hương, Tỷ Thông và huyệt Nghinh Hương (Xem hình H). Phương pháp này có thể chữa được các chứng bệnh về mũi như nghẹt mũi, viêm mũi và chảy mũi v.v...Mỗi ngày chỉ cần xoa mũi hai lần có thể giảm bịnh và đồng thời tinh thần cũng được minh mẫn. Vì những người bị bệnh mũi, tinh thần không được tỉnh táo, hay lừ đừ, trí nhớ kém, không thể tập trung tinh thần nên học bài lâu thuộc. Chỉ cần chữa cho mũi được thông thì tinh thần và trí nhớ sẽ hồi phục lại như xưa.

      Trước hết chúng ta dùng hai ngón tay giữa cọ xát lại với nhau đến khi nóng lên, rồi đặt hai ngón tay này lên hai bên mũi xoa lên xoa xuống. Xoa lên đến điểm cao nhất là huyệt Tình Minh và thấp nhất là huyệt Nghênh Hương (xem hình I). Cử động từ 21 đến 36 lần. Mỗi lần cử động là kể luôn hai động tác xoa lên và xoa xuống.

 


 

4.- Xoa Miệng:

     Miệng gồm môi và răng. Môi thì gồm có môi trên và môi dưới. Môi trên có huyệt Hòa Giao và môi dưới có huyệt Thừa Tương (Hình J). Kích động hai huyệt này giúp chúng ta ngừa được các chứng cảm mạo, sưng nướu và chảy máu răng. Thực hành bằng cách đặt môi trên và môi dước ở giữa hai ngón tay trỏ và ngón tay giữa, rồi kéo qua kéo lại theo cử động chiều ngang (Hình K). Mỗi lần xoa như vậy từ 21 đến 36 cử động.
    Xong rồi chúng ta cắn răng nghe cọc cọc từ 21 đến 36 lần. Phương pháp này là một cách dưỡng sinh hữu hiệu do các môn sinh Ðạo Gia đã thực hành từ thuở xa xưa để duy trì sức khỏe. Phần đông người ta bắt đầu từ 60 tuổi trở lên, răng cỏ ít nhiều cũng bị lung lay hay bị rụng. Tuy nhiên các vị Ðạo Gia ở Trung Quốc đã thực hành phương pháp cắn răng như thế. Họ coi như là một thứ công phu để giữ cho răng được bền vững, nên có người đã già mà răng vẫn còn đầy đủ và rắn chắc.

 


5.- Xoa Mặt:

     Trên mặt có rất nhiều huyệt đạo liên quan đến nhiều bộ phận trong cơ thể của con người như Thừa Khấp, Tứ Môn, Thần Giao, Quan Giao, Ðịa Thực và Ðại Nghinh (Xem hình L). Xoa mặt không những khích động sự tuần hoàn của máu điều hòa đến tận các mao huyết quản. Do đó dung nhan được hồng hào, tươi nhuận và kéo dài được tuổi thanh xuân.   
     Ngoài ra nó còn làm cho một số cơ quan khác trong cơ thể vận hành linh hoạt, trợ giúp sức mạnh cho ngũ tạng lục phủ.

      Ðặt hai bàn tay và các ngón tay lên mặt ở hai bên mũi. Lòng bàn tay hướng vào trong, tiếp xúc với da mặt (Hình M). Xoa lên xoa xuống từ 21 đến 36 lần. Tiếp tục áp dụng phương pháp này trong vài tháng sẽ thấy công hiệu phi thường. Nhất là đối với phụ nữ, các mụn nhọt và tàn nhan sẽ đần dần phai nhạt vì máu huyết đã được lưu thông điều hòa và các tuyến mồ hôi lâu nay bị bế tắc sẽ có cơ hội tái hoạt động và bài tiết các chất cặn bã ra ngoài để da được sạch sẽ và trơn láng.




6.- Xoa Bóp Cổ:
    Cổ là cơ quan trung gian nối tiếp giữa não bộ ở đầu và các dây thần kinh cùng huyết mạch đi khắp cơ thể. Khí quản, thực quản, động mạch, tỉnh mạch đều thông thương ngang qua cửa ải này.
    Phía sau của cổ có đến 12 kinh mạch, trong đó có Túc Thái Dương Bàng quang kinh, Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu kinh, Túc Thiếu Dương Ðảm kinh v.v... điều khiển cử động và sự vận hành các bộ phận trong cơ thể. Ngần ấy công việc đủ biết cổ quan trọng như thế nào. Những học sinh và sinh viên vận dụng trí não quá nhiều, cảm thấy mệt mỏi không muốn đọc sách thêm nữa, có thể xoa bóp ở phía sau cổ, sẽ thấy tinh thần sảng khoái và minh mẫn trở lại. Xoa cổ cũng là một động tác nhằm khích động sự hưng phấn của não bộ, làm cho tinh thần được phấn khởi.
     Cách xoa là dùng 
bàn tay trái bóp nhẹ lên phía trước cổ, đặt cổ giữa gọng kềm của ngón tay cái và 4 ngón tay khác còn lại; ngón cái bên trái, còn ngón trỏ và 3 ngón kia thì ở bên mặt (Hình N). Xoa bóp bằng cách kéo từ trên xuống dưới từ 21 đến 36 lần động tác. Sau đó dùng trọn lòng bàn tay mặt ôm sau cổ lên chí ót. Xoa bóp cũng bằng cách kéo từ trên xuống dưới từ 21 đến 36 lần (Hình O).




7.- Xoa Bóp Ngực:

     Ngực là cơ quan tiếp cận với các tạng phủ bên trong của thân thể. Tuy nhiên xoa ngực gặp phải khó khăn hơn những động tác khác vì tất cả mọi người đều mặc áo, và người ta không thể tùy tiện cởi áo trước mặt mọi người. Ðối với nam giới, chúng ta có thể dùng hai lòng bàn tay đặt lên ngực trái và ngực phải rồi xoa bóp theo cử động lên xuống. Riêng đối với nữ giới, không cần cởi áo. Chỉ cần đặt hai lòng bàn tay lên ngực và cũng xoa lên xoa xuống, lòng ngực và phổi sẽ cảm thấy thoải mái, kích động sự vận hành của kinh mạch và các huyệt đạo liên quan đến các bộ phân khác được thông thương như bao tử, ruột non, ruột già, gan, thận, tim, phổi v.v... Riêng đối với thai phụ, áp dụng phương pháp này, sau khi sanh sẽ có rất nhiều sữa cho con bú.
 

8.- Xoa Tay:

    Phương pháp xoa tay rất giản dị và rất dễ thực hành; đi, đứng , nằm, ngồi gì đều có thể xoa được nên rất tiện lợi.

     Trước hết 
dùng hai lòng bàn tay ma sát lại với nhau đến khi thấy nóng. Rồi dùng lòng bàn tay phải xoa lên lưng bàn tay trái từ 21 đến 36 lần. Sau đó đổi thế, dùng bàn tay trái xoa lên lưng bàn tay phải cũng theo cử động lên xuống, và cũng từ 21 đến 36 lần (Hình P).

     Xong động tác xoa lưng bàn tay, đến lượt xoa cổ tay. Dùng lòng bàn tay mặt nắm lấy cổ tay trái và xoa bằng cách kéo lên kéo xuống. Sau đó đổi thế dùng bàn tay trái nắm cổ tay mặt và xoa lên xoa xuống. Mỗi bên xoa từ 21 đến 36 lần động tác (Hình Q).



    Ðộng tác xoa tay này tuy rất đơn giản, nhưng công hiệu vô cùng. Vì trên tay có những huyệt đạo sau đây: Thủ Thái Âm Phế Kinh (liên quan đến phổi), Thủ Dương Minh Ðại Trường Kinh (liên quan đến ruột già), Thủ Thái Âm Tâm Kinh (Tim), Thủ Thái Dương Tiểu Trường Kinh (ruột non)....Vì chúng ta chỉ học cách thực hành, nên không cần đi sâu vào chi tiết các huyệt đạo phân bố như thế nào. Thực ra các huyệt đạo trên tay đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo trì sức khỏe của con người. Rất tiếc có nhiều người không hề quan tâm đến lối chữa trị thông thường nhưng rất hữu hiệu này mà chỉ cầu cạnh vào thuốc men mà thôi.
 

9.- Xoa Bóp Thắt Lưng:

      Thắt lưng là nơi có rất nhiều huyệt đạo chủ yếu như Luyến Khu, Mệnh Môn, Dương Quang v.v...(Hình R). Hàng ngày cần phải xoa bóp khu vực quan trọng này để cho nó ấm lên, thì máu huyết sẽ lưu thông điều hòa làm cho thận, gan, ruột....đều được khỏe mạnh. Ðặc biệt cách xoa bóp này cũng làm cho cột xương sống linh hoạt, Tủy sống là nơi tạo ra máu huyết cho cơ thể, là tổng bộ của hệ thần kinh. Dùng hai bàn tay xoa với nhau cho thật nóng, úp lòng bàn tay lên hai bên xương sống và ngang thắt lưng, xoa lên xoa xuống cho thắt lưng nóng lên, từ 21 đến 36 động tác. Xoa như vậy thường xuyên mỗi ngày từ hai hoặc ba lần sẽ trị được chứng đau lưng rất hay. Tuy thuốc trị đau lưng nhanh chóng hơn, nhưng nó có tính cách nhất thời. Còn trị đau lưng bằng cách xoa bóp mỗi ngày như vậy bệnh sẽ không tái phát mà còn ngừa được nhiều chứng bệnh khác phát sinh.
 


 

10.- Xoa Bóp Chân:

     Chân có hai nơi quan trọng cần phải xoa bóp mỗi ngày. Ðó là xương đầu gối và huyệt Túc Tam Lý cách nắp xương đầu gối 25cm. (Hình S) và ở mặt trước của ống quyển (ống chân). Theo y lý Ðông Phương, đầu gối là nơi phát xuất ra các bệnh phong thấp, đau khớp xương và là trung khu gây cho xương bị lão hóa. Ðể phòng ngừa các bệnh tật này thường xảy ra cho người trọng tuổi, hàng ngày chúng ta phải xoa bóp nó thì bảo đảm xương cốt rắn chắc, vững vàng không thua sức lực của thời niên thiếu là bao nhiêu.

 



    Trước hết là xoa bóp xương đầu gối. Phương pháp thực hành là ngồi trên một chiếc ghế thật vững. Ðặt hai lòng bàn tay lên trên hai đầu gối. Tay trái đặt lên trên gối trái, tay phải đặt trên gối phải. Rồi bắt đầu xoa đầu gối theo động tác vòng tròn, cũng từ 21 đến 36 lần.
   Sau đó xoa huyệt Túc Tam Lý ở ống chân. Túc Tam Lý có nghĩa là đi bộ ba cây số. Từ đó chúng ta thấy rằng mọi sự đi đứng của con người đều nhờ ở lực của huyệt Túc Tam Lý. Bởi thế, ở Trung Quốc thời xưa, phần đông khi dự định đi bộ đường xa, người ta thường châm cứu huyệt Túc Tam Lý để đi đường ít bị mỏi mệt.
    Ngoài ra đối với những người ăn uống khó tiêu hóa, thận suy, hàng ngày năng xoa bóp huyệt đạo này, bảo đảm ăn uống biết ngon và tiêu hóa bình thường trở lại, không còn lo lắng về bệnh bao tử và đường ruột nữa. Ðể thực hành, chúng ta ngồi trên ghế, dùng hai bàn tay xoa huyệt này theo chiều lên xuống, mỗi lần là 36 động tác.
Kết luận

     Tóm lại, trên đây là mười bí quyết xoa bóp huyệt đạo để thân thể được khỏe mạnh và sống trường thọ. Mỗi ngày chúng ta chỉ cần bỏ ra khoảng 10 đến 15 phút để thực hành phương pháp này liên tục càng lâu ngày, chúng ta sẽ cảm thấy sức khỏe có chiều hướng tiến bộ, ít bệnh tật và yêu đời hơn.
    Ðặc biệt đối với người trọng tuổi, vào mùa lạnh, cần quan tâm đến việc xoa bóp huyệt đạo nhiều hơn.Không phải ở trong nhà có máy sưởi, mặc áo ấm là có thể chống lạnh đầy đủ. Chống lạnh bằng cách này, thân thể co rút, không hoạt động dễ gây ra nhiều loại bệnh tật.
     Ðiều cần yếu chúng ta phải tập thể dục, đi bộ và xoa bóp huyệt đạo thì sự chống lạnh của cơ thể mới có tính cách tự nhiên và còn đề phòng được bệnh tật phát sinh nữa y học.

10 “sở thích” để sống trường thọ

(Dân trí) - Sau khi nghiên cứu, điều tra cụ thể, các nhà dưỡng sinh và các chuyên gia dinh dưỡng đã phát hiện thấy những người sống trường thọ thường có 10 sở thích sau đây.

1. Thích ăn cháo

Nhìn từ thói quen ăn uống, trong những người sống trường thọ thì không có một ai là không thích ăn cháo. Nhà kinh tế học nổi tiếng của Trung Quốc Mã Dần Sơ và phu nhân Trương Quế Quân đều là những người trường thọ trăm tuổi. Hai người đặc biệt thích ăn cháo sáng và mỗi sáng đều lấy 50g yến mạch và 250g nước nấu thành cháo.

Người sống thọ trăm tuổi ở Thượng Hải (Trung Quốc) là Tô Cục Tiên mỗi ngày ba bữa đều ăn cháo nấu từ gạo, định lượng mỗi bữa là một bát nhỏ.

Các nhà y học và dinh dưỡng từ bao đời nay đều cổ động người già nên ăn cháo vì nó tốt cho sức khoẻ. Cháo dễ tiêu hoá, hấp thụ, có thể điều hòa dạ dày, bổ tỳ, thanh lọc phổi, mát đường ruột.

Nhà dinh dưỡng học thời nhà Thanh Tào Từ Sơn đã từng nói: “Người già, mỗi ngày nên ăn cháo, không kể bữa, có thể tăng cướng sức khoẻ cho cơ thể và hưởng đại thọ”.

2. Các món kê

Người già thích nhất ăn kê và xem kê là thực phẩm bổ dưỡng tốt nhất cho cơ thể. Kê từ trước đến nay đều được xứng danh là “món đầu đàn của ngũ cốc”. Người có thể chất ốm yếu, bệnh tật thường dùng kê để bồi bổ sức khoẻ.

Y học Trung Quốc cho rằng, hạt kê có ích cho ngũ tạng, đặc biệt là dạ dày (làm dày đường ruột, dạ dày), bổ sung tinh dịch, mạnh khoẻ gân cốt, cơ bắp.

Có một danh sư nổi tiếng thời nhà Thanh đã nói: “Hạt kê là dinh dưỡng tốt nhất cho sức khoẻ con người. Khi dùng hạt kê nấu cháo, dầu kê trong cháo có tác dụng tốt hơn cả canh nhân sâm”. Có thể nói, người già trường thọ thích ăn kê là rất đúng và có cơ sở.

3. Lấy ngô làm món ăn chính
 
Ngô còn có tên gọi khác là Ngọc trân châu, là “thực phẩm vàng” được toàn thế giới công nhận và cũng là món ăn chính mà người trường thọ không thể “rời xa”.

Các nhà khoa học Mỹ nhận thấy người Pueblo bản địa không ai bị cao huyết áp và xơ cứng động mạch. Nghiên cứu thì được biết là do người dân vùng này thường xuyên ăn ngô.

Các nhà khoa học cho biết: trong ngô hàm chứa đại lượng lecithin, acid linoleic, vitamin E vì vậy không dễ gây ra cao huyết áp và xơ cứng động mạch.

4. Mỗi ngày 500ml sữa

Uống sữa là thói quen phổ biến của người trường thọ. Theo điều tra, hiện tại trong số 25.000 người sống đến trăm tuổi ở Mỹ thì có 80% là nữ và sữa là thực phẩm không thể thiếu trong chế độ ăn hằng ngày của họ.

Giá trị dinh dưỡng trong sữa khá toàn diện. Hàm lượng lysine trong sữa rất cao, hàm lượng cholesterol khá thấp. Đường trong sữa khi vào hệ tiêu hoá có thể chuyển hoá thành acid lactic, có tác dụng khống chế sự sinh trưởng của vi khuẩn có hại.

Sữa cũng chứa rất nhiều canxi, dễ hấp thụ. Ngoài ra còn chứa khá nhiều vitamin A, D, những chất này đều rất cần thiết, có ích cho cơ thể.

Các sản phẩm chế biến từ sữa như phomat cũng rất bổ, có thể phòng chống sâu răng. Ăn sữa chua có thể giảm mức cholesterol vì vậy, người thường xuyên ăn sữa chua không dễ mắc bệnh tim mạch. Ngoài ra, sữa còn giúp sáng mắt, chắc răng, ngăn ngừa tế bào lão hoá...

5. Mỗi ngày ăn một quả trứng gà
 
Mõi ngày ăn một quả trứng gà là một trong những thói quen để sống trường thọ.

Các nhà dinh dưỡng học đã đưa ra quy tắc “ 3 trong 1” tức là: “buổi sáng ăn một quả trứng, buổi tối uống một cốc sữa, bữa trưa ăn một quả táo”. Ngoài ra, ngày ba bữa ăn nhiều rau xanh, hoa quả, ăn ít thịt, ăn uống điều độ... Đều đặn như thế thì sẽ trường thọ.

Lòng trắng trứng có tác dụng khôi phục tế bào bị tổn thương của gan. Chất lecithin trong lòng đỏ trứng có thể thúc đẩy tế bào gan tái sinh, còn có thể nâng cao lượng protit huyết tương trong cơ thể, tăng cường chức năng bài tiết và chức năng miễn dịch. Sau khi lecithin được cơ thể tiêu hoá, sẽ giải phóng ra choline, choline có thể cải thiện trí nhớ. Trong lòng đỏ trứng hàm chứa muối vô cơ, canxi, photpho, sắt và vitamin khá phong phú.

Nhưng trong trứng cũng chứa khá nhiều cholesterol, chất béo và acid béo, nếu ăn quá nhiều sẽ làm cho cơ thể tăng lượng dung nạp cholesterol, như thế sẽ gây ra xơ cứng động mạch và nguy hại đến mạch máu não và tăng thêm gánh nặng cho gan, thận. Vì vậy, mỗi ngày chỉ cần ăn 1 - 2 quả là được. Những người trường thọ thì không bao giờ ăn quá nhiều trứng.

6. Thích ăn khoai lang

Ăn khoai lang là một trong những sở thích lớn của người già trường thọ.
Một trong những người trường thọ tâm sự: “Khoai lang là một báu vật, bữa ăn nào cũng phải có nó”.

Theo nghiên cứu, khoai lang có 5 tác dụng lớn: thứ nhất dinh dưỡng phong phú, điều hoà bổ máu; thứ hai là nhuận tràng thông khí, có lợi cho đại tiện; thứ ba là ích khí, tăng cường hệ thống miễn dịch; thứ tư là khoai lang hàm chứa chất chống ung thư, có thể phòng chống ung thư; thứ năm là phòng chống lão hoá, ngăn chặn xơ cứng động mạch.

Khoai lang hàm chứa đại lượng chất keo protit vì vậy có thể ngăn ngừa các bệnh gan và thận, tăng cường hệ miễn dịch, tiêu trừ các gốc tự do, tránh bệnh ung thư do các gốc tự do gây ra.

Trong khoai lang lại còn chứa khá nhiều canxi, magie, vì vậy có thể phòng ngừa chứng xương cốt rời rạc. Từ đó có thể thấy, khoai lang là một báu vật không thể thiếu của người trường thọ.

7. Đậu phụ là lựa chọn đầu tiên
 
Người già thường thích ăn đậu phụ, họ cho rằng: “Ăn cá sinh nóng, thịt sinh đờm, bắp cải, đậu phụ đảm bảo bình an”.

Thành phần chủ yếu của đậu phụ là protein và isoflavone. Đậu phụ có công dụng ích khí, bổ hư, lọc chì trong máu, bảo vệ gan, thúc đẩy chức năng trao đổi chất trong cơ thể.

Thường xuyên ăn đậu phụ có lợi cho sức khoẻ và phát triển trí lực. Người già thường xuyên ăn đậu phụ có tác dụng rất tốt để trị liệu các chứng như xơ cứng mạch máu, xương cốt lỏng lẻo, rời rạc.

8. “Sùng bái” cải thảo

Cải thảo là một trong những loại rau củ người già thích ăn nhất. Cải thảo có mùi vị tươi ngon, dinh dưỡng hài hoà, là loại rau tốt nhất trong mùa đông.

Đại sư Tề Bạch Thạch Trung Quốc đã để lại một bức tranh cải thảo rất có ý nghĩa, bức tranh độc luận cải thảo là “vua của các loại rau” và ca ngợi “ trăm loại rau không bằng cải thảo”.

Thường xuyên ăn cải thảo cơ lợi cho việc đánh đuổi bệnh tật, kéo dài tuổi thọ. Cải thảo hàm chứa chất khoáng, vitamin, protein, chất xơ, carotine, ngoài ra còn hàm chứa một loại chất có thể phân giải nitrosamine - một chất gây ra ung thư.

Nhìn từ công dụng dược lý, cải thảo có 7 công dụng lớn: đó là dưỡng dạ dày, nhuận tràng, giải rượu, lợi tiểu, giảm mỡ, thanh nhiệt và chống ung thư.

9. “Không rời” củ cải
 
Người già trường thọ mùa đông không rời xa củ cải. Họ nói: “Mùa đông ăn củ cải, mùa hè ăn gừng, 1 năm 4 mùa đảm bảo an khang”.

Củ cải hàm chứa nhiều loại vitamin và khoáng chất, không chứa chất béo, có tác dụng đẩy mạnh trao đổi chất cũ mới, tăng cường cảm giác thèm ăn và giúp tiêu hoá.

Củ cải đích thực là thực phẩm bảo vệ sức khoẻ của người già. Y học Trung Quốc cho rằng, củ cải có thể “hoá giải” và tiêu hoá thực phẩm tích trữ trong dạ dày, trị mất tiếng do ho, đờm gây ra; trị ho ra máu, chảy máu mũi; giải khát, trị kiết lỵ, giảm đau đầu, lợi tiểu...

Nếu ăn sống có thể giải khát, thanh nhiệt, giải đờm, ngăn hen suyễn và trợ giúp tiêu hoá;  Luộc chín ăn có tác dụng bổ ích, khoẻ tỳ.

“Củ cải và trà” tức là ăn củ cải, sau đó uống trà, có thể tiêu trừ khô nhiệt, bài trừ khí nóng độc tích tụ trong cơ thể, có tác dụng rất tốt để khôi phục thanh khí và tinh thần.

Củ cải nấu với thịt sẽ là ngon nhất nhưng không được ăn cùng với nhân sâm và cam quýt.

10. Cà rốt là “vật báu” của người trường thọ

Cà rốt hàm chứa nhiều vitamin A, có chứa phong phú chất carotine. Nghiên cứu chỉ rõ, cà rốt có thể cung cấp các thành phần dinh dưỡng cần thiết để phòng ngừa bệnh tim mạch, trúng gió, cao huyết áp và xơ vữa động mạch.

Chất carotine ít bị phá hủy dù ở nhiệt độ cao mà cơ thể lại dễ hấp thụ. Vào cơ thể, carotine sẽ chuyển hoá thành vitamin A, giúp trị các chứng khô mắt và quáng gà do thiếu vitamin A gây nên.

Chất carotine chỉ dễ hấp thu khi có dầu mỡ vì vậy, những người già “trường thọ” có kinh nghiệm thường cắt cà rốt thành miếng nhỏ và xào với dầu mỡ, như thế khả năng bảo tồn của carotine có thể đạt trên 79%. Cà rốt cắt miếng vuông dài rán trong chảo dầu thì chất carotine có thể bảo tồn đến 81%. Cà rốt cắt miếng nấu với thịt, tỉ lệ bảo tồn chất carotine đạt đến 95%.

Cà rốt còn có tác dụng tăng cường trí nhớ. Trước khi đọc sách hay học bài nếu ăn một đĩa cà rốt xào, rất có lợi cho việc tăng cường và củng cố trí nhớ.

Dương Hằng
Theo bbs



Bí quyết trường thọ của Đặng Tiểu Bình

Đặng Tiểu Bình, vị lãnh đạo tài ba của Trung Quốc không chỉ nổi tiếng ở tài trị quốc, mà còn là tấm gương mẫu mực về luyện tập sức khỏe. 75 tuổi, ông vẫn leo núi; 80 tuổi bơi hơn một giờ ngoài biển. Ông thọ tới 93 tuổi. Bí quyết nào giúp vị lãnh đạo này trường thọ và có thể chất đáng ngưỡng mộ tới vậy?
Bí quyết trường thọ của Đặng Tiểu Bình giản đơn là luôn giữ tinh thần lạc quan, điều chỉnh hợp lý công việc và nghỉ ngơi, chú ý tới dinh dưỡng, đặc biệt là “ăn uống tốt còn hơn uống thuốc tốt”. 

Giữ tinh thần lạc quanSự nghiệp và cuộc sống riêng của Đặng Tiểu Bình nổi tiếng là “ba chìm, ba nổi”, lắm vất vả, gian nan. Nhưng dù ở hoàn cảnh nào, ông cũng thể hiện tinh thần sống lạc quan yêu đời. Đặng Tiểu Bình thường chia sẻ với những người phục vụ thân tín bên ông: “Trong đời người ắt không tránh khỏi những chuyện phiền muộn, cần cố gắng hóa giải buồn phiền, luôn giữ tác phong ung dung tự tại. Tinh thần càng lạc quan, vui vẻ, càng có lợi cho sức khỏe”. 
Đặng Tiểu Bình (giữa) luôn giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ.

Ngoài thời gian bận bịu với công việc, Đặng Tiểu Bình không quên dành những giờ phút thư giãn với các thú vui đời thường.

Đặc biệt, ông thích chơi đùa với con cháu. Trước 10h mỗi sáng, ông đều hoàn tất mọi công việc, sau đó chơi đùa cùng cô cháu ngoại Dương Dương. Và thói quen đó của ông vẫn không hề thay đổi tới nhiều năm sau. Ông coi đó là niềm vui bất tận quây quần bên người thân sau những giờ làm việc căng thẳng.
Thời gian làm việc và nghỉ ngơi hợp lý
Đặng Tiểu Bình thường nói: “Khi làm việc cần đề cao tính hiệu quả. Phương pháp làm việc của tôi là cố gắng làm ít việc”. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng theo ông, làm ít việc sẽ giúp con người giải tỏa được những chuyện căng thẳng thường ngày, về mặt sinh lý, còn giúp cơ thể đào thải hết mệt mỏi. 

Còn nhớ, khi được một phóng viên người Mỹ hỏi về thời gian làm việc mỗi ngày, Đặng Tiểu Bình liền giơ hai ngón tay, trả lời đầy hóm hỉnh: “Hai tiếng”.
Ông thường dành những phút nghỉ ngơi bên con cháu.
Hàng ngày, ông chỉ làm việc đúng hai tiếng đồng hồ, từ 8h – 10h. Nhưng trong hai tiếng ít ỏi ấy, Đặng Tiểu Bình làm việc đầy hăng say, tập trung giải quyết những vấn đề quan trọng. Ngoài ra, ông còn tiếp rất nhiều quan khách trong ngoài nước, tham gia những hội nghị trọng đại, nghe báo cáo…, nhưng bao giờ cũng chú ý tới thời gian nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng.

Ông quan niệm: “Nghỉ ngơi thật tốt thì làm việc mới thành công”. Hàng ngày, ông dậy từ 7h, đúng 8h là ngồi vào bàn làm việc. Ăn trưa lúc 12h, ăn tối lúc 6h30. Và thói quen đó vẫn không thay đổi cho tới những năm tháng cuối đời.

Những năm cuối đời, Đặng Tiểu Bình thường dành thời gian đọc báo giấy, xem ti vi, đặc biệt ông rất mê chương trình kinh tế, thể thao của Đài truyền hình Trung ương. Thỉnh thoảng, ông cũng thích nghiềm ngẫm các tiểu thuyết kiếm hiệp. Với ông, đó là những thú vui khiến đầu óc và tinh thần trở nên thư thái, thoải mái. 

Thường xuyên rèn luyện sức khỏeNgay từ thời thanh niên, Đặng Tiểu Bình có thói quen luyện tập thể thao. Ông yêu thích chạy bộ, leo núi, bơi lội trên sông, ngoài biển…Về sau ông còn chơi cầu và đánh bi-a. 
Leo núi luôn là môn thể thao yêu thích của Đặng Tiểu Bình.
Những năm cuối đời, ông vẫn kiên trì chạy bộ. Vào mỗi buổi chiều, chỉ cần có thời gian rỗi, ông đều dành ra vài chục phút, đi lại trong nhà 18 vòng (mỗi vòng khoảng 140m), vận động chân tay, xương cốt. 

Bơi lội cũng là môn thể thao “ruột” của vị lãnh đạo này. Ông có sở thích hơi khác người vì chỉ thích bơi lội ngoài biển. Vào mùa hè, nhân các chuyến thị sát, công tác tại đảo Tần Hoàng, hay bờ biển Đại Liên, dù mưa hay nắng, ông nhất định cũng bơi hơn một tiếng đồng hồ. 

Có lần, đang bơi thì trời đổ mưa. Những người trên bờ liền giơ cờ đỏ ra hiệu cho ông lên bờ, nhưng Đặng Tiểu Bình từ chối: “Họ vẫy cờ sớm quá, vẫn còn chưa hết một tiếng mà”. 

Ngoài ra, ông còn có thói quen khá đặc biệt là tắm nước lạnh. Một năm bốn mùa, ông đều duy trì thói quen này và coi đó là phương pháp rèn luyện ý chí. 

Dù những năm cuối đời, không tắm nước lạnh, nhưng ngày nào ông cũng tắm gội với nước ấm. Trong khi tắm còn cho thêm một chút sữa, rất tốt cho da dẻ của người già.

Chú ý chế độ dinh dưỡngNhững người làm việc bên cạnh Đặng Tiểu Bình từng ghi chép lại nhật ký ba bữa của ông: sáng ăn trứng gà, bánh bao, cháo, dưa; bữa trưa và buổi tối thường là 2 món rau, 1 món thịt, 1 bát canh.

Trừ những khi tiếp khách, ngày thường, Đặng Tiểu Bình thường không đặt thực đơn cầu kỳ cho đầu bếp, cũng không kén ăn. Nhà bếp có món gì, ông ăn như vậy. Với ông, đủ dinh dưỡng với khẩu phần hợp lý là được. 

Đặng Tiểu Bình là người Tứ Xuyên, nên rất thích ăn thịt kho và lẩu. Ông luôn đề ra nguyên tắc: cơm canh ăn còn lại không được đổ đi, mà chế biến lại, hôm sau ăn tiếp. Ông thường hài hước nói: “Không ăn cơm canh thừa là đồ ngốc!” 

Một quy tắc đáng quý mà Đặng Tiểu Bình luôn thực hiện trong suốt cuộc đời là: không mù quáng uống thuốc. Ông luôn coi trọng khẩu phần ăn hợp lý để bảo vệ sức khỏe và tuyệt đối nghe theo lời khuyên của bác sĩ dinh dưỡng, không tùy tiện “hễ ốm là dùng thuốc” để ngắt cơn bệnh. 

Người dân Trung Hoa luôn nể phục sức khỏe và sự minh mẫn của Đặng Tiểu Bình. Những nguyên tắc vàng trong công việc, cuộc sống của ông tới giờ vẫn còn nguyên giá trị hữu ích với nhiều người.

Mai Anh (theo Xinhua)

Cái giá của trường thọ

 
 
Các nhà khoa học cho rằng đã có thể tìm ra chìa khóa cho sự trường thọ ở nam giới, nhưng với cái giá quá đắt.
 

Tài liệu quý Yang-Se-Gye-Bo - Ảnh: Development Institute of Korean Arts Information
Trong thời đại công nghiệp, phụ nữ trung bình sống lâu hơn đàn ông ít nhất 5 năm. Các nhà khoa học đã đưa ra nhiều yếu tố tác động đến sự khác biệt này, chẳng hạn như phụ nữ có thói quen sống lành mạnh hơn, hoặc phái yếu đã được tự nhiên phú cho những tế bào cứng cáp hơn đàn ông. Mới đây, một nghiên cứu về tuổi thọ của những người đàn ông đã bị hoạn, cho thấy hormone sinh dục nam (testosterone) có thể đóng vai trò trong việc rút ngắn tuổi thọ ở phái mạnh.
Ý tưởng cho rằng testosterone có ảnh hưởng đến tuổi thọ không phải mới được đề cập. Chó và những động vật bị thiến thường sống lâu hơn đồng loại còn nguyên vẹn bộ phận của giống đực. Tuy nhiên, các nghiên cứu về sự liên hệ giữa hành động hoạn với sự trường thọ ở người khó được chứng minh, và thường không đi đến kết quả cuối cùng. Cuộc nghiên cứu vào năm 1969 ở Kansas (Mỹ) phát hiện đàn ông mất bộ phận sinh dục trung bình sống lâu hơn khoảng 14 năm so với người bình thường. Nhưng đến năm 1993, các chuyên gia lại cho rằng chẳng có gì khác biệt giữa người hoạn với người thường, khi kiểm tra những trường hợp nam ca sĩ ở Ý bị hoạn từ lúc thiếu niên để giữ được giọng cao vút.
Gần 5 năm trước, nhà sinh học Kyung-Jin Min của Đại học Inha ở Incheon đột nhiên phát hiện manh mối về vấn đề trên khi xem một bộ phim truyền hình Hàn Quốc về các hoạn quan. Chuyên gia Min bắt đầu nghĩ rằng liệu có thể tận dụng lịch sử được ghi chép cặn kẽ của Triều Tiên để đưa ra câu trả lời về sự liên quan giữa việc hoạn với khả năng kéo dài tuổi thọ. Cho đến cuối thế kỷ 19, vua chúa thời xưa ở các triều đại châu Á, như Triều Tiên, Trung Quốc, chỉ tin tưởng vào hoạn quan hầu hạ trong cung cấm. Thái giám cũng được phép kết hôn và thu nhận các bé trai bị hoạn từ nhỏ làm con cái. Tài liệu Yang-Se-Gye-Bo, gia phả ghi lại các gia đình thái giám Triều Tiên, vẫn còn được lưu lại đến ngày nay, và ghi rõ ngày sinh lẫn ngày chết cũng như những thông tin cá nhân khác của 385 thái giám từ giữa thế kỷ 16 đến giữa thế kỷ 19. 

Hình ảnh lưu giữ về thái giám thời xưa ở Trung Quốc - Ảnh: Wikipedia
Nắm được dữ liệu quan trọng trên, chuyên gia Min và các đồng sự thuộc Viện Lịch sử quốc gia Triều Tiên và Đại học Hàn Quốc bắt đầu nghiên cứu Yang-Se-Gye-Bo. Sau khi so sánh các thông tin với sử sách khác, nhóm chuyên gia đã có thể xác định và chứng thực tuổi thọ của 81 thái giám. Kết quả cho thấy những người “tịnh thân” sống lâu hơn từ 14 đến 19 năm so với người cùng thời, theo báo cáo trên chuyên san Current Biology. Trong số 81 đối tượng, có 3 người hơn 100 tuổi, một con số bất thường nếu so với dữ liệu hiện tại là chỉ xuất hiện 1 người sống trăm tuổi trong số 3.500 người ở Nhật Bản. “Tôi đã nghĩ là có sai sót trong dữ liệu và tiến hành rà soát một lần nữa,” ông Min nói, và kết quả vẫn như cũ.
Dù cuộc nghiên cứu trên không đưa ra câu trả lời trực tiếp tại sao thái giám lại sống thọ đến vậy, nhưng nó cung cấp chứng cứ mạnh mẽ nhất về vai trò của testosterone đối với tuổi thọ ở người đàn ông, theo đánh giá của Steven Austad, một chuyên gia của Đại học Texas (Mỹ). “Đây là cuộc nghiên cứu xuyên suốt nhất và được kiểm soát tốt nhất trong lĩnh vực này”, trang stuff.co.nz dẫn lời ông Austad. Cũng theo chuyên gia này, báo cáo của nhóm ông Min đã làm nổi bật vai trò của hormone sinh dục nam đối với vấn đề trường thọ. Tất nhiên, mục tiêu cuối cùng là làm sao tìm được phương pháp giúp phái mạnh sống lâu và khỏe, mà không cần phải trả cái giá quá đắt như các thái giám thời xưa.
Phi Yen 


Vĩnh Bảo sưu tầm 1/10/2012

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

TẾT TRUNG THU VIỆT NAM – Ý NGHĨA VÀ PHONG TỤC

TẾT TRUNG THU VIỆT NAM – Ý NGHĨA VÀ PHONG TỤC
Tết Trung Thu theo Âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này vì thường được người lớn tặng đồ chơi, thường là đèn ông sao, mặt nạ, đèn kéo quân, súng phun nước... rồi bánh nướng, bánh dẻo. Vào ngày tết này, người ta tổ chức bày cỗ, trông trăng. Thời điểm trăng lên cao, trẻ em sẽ vừa múa hát vừa ngắm trăng phá cỗ. Ở một số nơi, người ta còn tổ chức múa lân, múa sư tử để các em vui chơi thoả thích.

TẾT TRUNG THU VIỆT NAM – Ý NGHĨA VÀ PHONG TỤC
Tết Trung Thu theo Âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này vì thường được người lớn tặng đồ chơi, thường là đèn ông sao, mặt nạ, đèn kéo quân, súng phun nước... rồi bánh nướng, bánh dẻo. Vào ngày tết này, người ta tổ chức bày cỗ, trông trăng. Thời điểm trăng lên cao, trẻ em sẽ vừa múa hát vừa ngắm trăng phá cỗ. Ở một số nơi, người ta còn tổ chức múa lân, múa sư tử để các em vui chơi thoả thích.

Ở Việt Nam, ngày tết Trung Thu được diễn tả trong tục: "Ban ngày làm cỗ cúng gia tiên, tối đến bày cỗ thưởng Nguyệt. Đầu cỗ là bánh mặt trăng, và dùng nhiều thứ bánh trái hoa quả, nhuộm các màu sắc sặc sỡ xanh, đỏ, trắng, vàng. Con gái hàng phố thi nhau tài khéo, gọt đu đủ thành các thứ hoa nọ hoa kia, nặn bột làm con tôm con cá coi cũng đẹp".
·          Theo các nhà khảo cổ học thì Tết Trung Thu ở Việt Nam có từ thời xa xưa, đã được in trên mặt trống đồng Ngọc Lũ. Còn theo văn bia chùa Đọi năm 1121 thì từ đời nhà Lý, Tết Trung Thu đã được chính thức tổ chức ở kinh thành Thăng Long với các hội đua thuyền, múa rối nước và rước đèn. Đến đời Lê - Trịnh thì Tết Trung Thu đã được tổ chức cực kỳ xa hoa trong phủ Chúa. Nghiên cứu về nguồn gốc Tết Trung Thu, theo học giả P.Giran (trong Magiet Religion, Paris, 1912) thì từ xa xưa, ở Á Đông người ta đã coi trọng Mặt Trăng và Mặt Trời, coi như một cặp vợ chồng. Họ quan niệm Mặt Trăng chỉ sum họp với Mặt Trời một lần mỗi tháng (vào cuối tuần trăng). Sau đó, từ ánh sáng của chồng, nàng trăng mãn nguyện đi ra và dần dần nhận được ánh dương quang - trở thành trăng non, trăng tròn, để rồi lại đi sang một chu kỳ mới. Do vậy, trăng là âm tính, chỉ về nữ và đời sống vợ chồng. Và ngày Rằm tháng Tám, nàng trăng đẹp nhất, lộng lẫy nhất, nên dân gian làm lễ mở hội ăn Tết mừng trăng. Còn theo sách “Thái Bình hoàn vũ ký” thì: “Người Lạc Việt cứ mùa Thu tháng Tám thì mở hội, trai gái giao duyên, ưng ý nhau thì lấy nhau”. Như vậy, mùa Thu là mùa của thành hôn.

·          Việt Nam là một nước nông nghiệp nên nhân lúc tháng Tám gieo trồng đã xong, thời tiết dịu đi, là lúc “muôn vật thảnh thơi”, người ta mở hội cầu mùa, ca hát vui chơi Tết Trung Thu.

 

Ý nghĩa tết Trung Thu:
·          Theo phong tục người Việt, vào dịp Tết Trung Thu, cha mẹ bày cỗ cho các con để mừng Trung Thu, mua và làm đủ thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà và để các con rước đèn. Cỗ mừng Trung Thu gồm bánh Trung Thukẹomíabưởi và các thứ hoa quả khác nữa. Đây là dịp để cha mẹ tùy theo khả năng kinh tế gia đình thể hiện tình thương yêu con cái một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu gia đình lại càng khăng khít thêm.
·          Cũng trong dịp này người ta mua bánh Trung Thu, trà, rượu để cúng tổ tiên, biếu ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, họ hàng và các ân nhân khác.
·          Người Trung Hoa thường tổ chức múa rồng vào dịp Trung Thu, còn người Việt múa sư tử hay múa lân. Con Lân tượng trưng cho sự may mắn, thịnh vượng và là điềm lành cho mọi nhà... Thời xưa, người Việt còn tổ chức hát Trống Quân trong dịp Tết Trung Thu. Điệu hát trống quân theo nhịp ba "thình, thùng, thình".
·          Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị.

 

Ngắm trăng (Thưởng nguyệt):
·          Tết Trung Thu là tết của trẻ em. Ngay từ đầu tháng, Tết đã được sửa soạn với những cỗ đèn muôn mầu sắc, muôn hình thù, với những bánh dẻo, bánh nướng mà ta gọi gồm là bánh Trung Thu, với những đồ chơi của trẻ em muôn hình vạn trạng, trong số đó đáng kể nhất của thời xưa là ông Tiến sĩ giấy.
·          Trẻ em đón tết có đèn xếp, đèn lồng, đèn ông sao, đèn con giống... sặc sỡ thắp sáng kéo nhau đi từng đoàn ca hát vui vẻ, tối tối cùng nhau đi nhởn nhơ ngoài đường, ngoài ngõ. Và khi rằm tới, có những đám múa sư tử với tiếng trống, tiếng thanh la thật náo nhiệt. Trong dịp này, để thưởng trăng có rất nhiều cuộc vui được bày ra. Người lớn có cuộc vui của người lớn, trẻ em có cuộc vui của trẻ em.

Bày cỗ:
·          Mâm cỗ Trung Thu thông thường có trọng tâm là con chó[được làm bằng tép bưởi, được gắn 2 hạt đậu đen làm mắt. Xung quanh có bày thêm hoa quả và những loại bánh nướng, bánh dẻo thập cẩm hoặc là loại bánh chay có hình lợn mẹ với đàn lợn con bép múp míp, hoặc hình cá chép là những hình phổ biến. Hạt bưởi thường được bóc vỏ và được xiên vào những dây thép, phơi khô từ 2-3 tuần trước khi đến hôm rằm, và đến đêm Trung Thu, những sợi dây bằng hạt bưởi được đem ra đốt sáng. Những loại quả, thức ăn đặc trưng của dịp này là chuối và cốm, quả thị, hồng đỏ và hồng ngâm màu xanh, vài quả na dai...và bưởi là thứ quả không thể thiếu được. Đến khi trăng lên tới đỉnh đầu chính là giây phút phá cỗ, mọi người sẽ cùng thưởng thức hương vị của Tết Trung Thu. Phong tục trông trăng cũng liên quan đến sự tích Chú Cuội trên cung trăng, do một hôm Cuội đi vắng, cây đa quý bị bật gốc bay lên trời, chú Cuội bèn bám vào rễ cây níu kéo lại nhưng không được và đã bị bay lên cung trăng với cả cây của mình. Nhìn lên mặt trăng, có thể thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, và trẻ em tin rằng, đó là hình chú Cuội ngồi gốc cây đa.

 

Hát trống quân:
·          Tết Trung Thu ở miền Bắc còn có tục hát trống quân. Ðôi bên nam nữ vừa hát đối đáp với nhau, vừa đánh nhịp vào một sợi dây gai hoặc dây thép căng trên một chiếc thùng rỗng, bật ra những tiếng "thình thùng thình" làm nhịp cho câu hát. Những câu hát vận (hát theo vần, theo ý) hoặc hát đố có khi có sẵn, có khi lúc hát mới ứng khẩu đặt ra. Cuộc đối đáp trong những buổi hát trống quân rất vui và nhiều khi gay go vì những câu đố hiểm hóc. Trai gái dùng điệu hát trống quân để hát trong những đêm trăng rằm, nhất là vào rằm tháng tám. Trai gái hát đối đáp với nhau vừa để vui chơi vừa để kén chọn bạn trăm năm. Người ta dùng những bài thơ làm theo thể thơ lục bát hay lục bát biến thể để hát. Tục hát trống quân, theo truyền thuyết, có từ thời vua Lạc Long Quân đời Hồng Bàng. Tết Trung Thu của người Hoa không có phong tục này.

 

Múa sư tử (múa lân):
·          Vào dịp Tết Trung Thu có tục múa Sư tử còn gọi là múa Lân. Người Hoa hay tổ chức múa lân trong dịp Tết Nguyên Đán. Người Việt lại đặc biệt tổ chức múa Sư Tử hay Múa Lân trong dịp Tết Trung Thu. Con Lân tượng trưng cho điềm lành. Người Trung Hoa không có những phong tục này. Người ta thường múa Lân vào hai đêm 14 và 15. Ðám múa Lân thường gồm có một người đội chiếc đầu lân bằng giấy và múa những điệu bộ của con vật này theo nhịp trống. Ðầu lân có một đuôi dài bằng vải màu do một người cầm phất phất theo nhịp múa của lân. Ngoài ra còn có thanh la, não bạt, đèn màu, cờ ngũ sắc, có người cầm côn đi hộ vệ đầu lân... Ðám múa Lân đi trước, người lớn trẻ con đi theo sau. Trong những ngày này, tại các tư gia thường có treo giải thưởng bằng tiền ở trên cao cho con lân leo lên lấy.
·          Trẻ em thì thường rủ nhau múa Lân sớm hơn, ngay từ mùng 7 mùng 8 và để mua vui chứ không có mục đích lĩnh giải. Tuy nhiên có người yêu mến vẫn gọi các em thưởng cho tiền. Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị v.v.

 
Vĩnh Bảo SUu TAM)