Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

NHỮNG Ý NGHĨA MÀ CÁC THI SĨ TÌM THẤY Ở RƯỢU


9 RuouNHỮNG Ý NGHĨA

MÀ CÁC THI SĨ

TÌM THẤY Ở RƯỢU

Một trà, một rượu, một đàn bà 
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta 
Chừa được cái gì hay cái nấy 
Có chăng chừa rượu với chừa trà !
Có thể coi mấy câu thơ ấy của Tú Xương là một cách hiểu phổ biến về rượu trong các nhà thơ cổ, từ thế kỷ XX về trước. Uống thì các vị vẫn uống, rồi lại liền ngay đấy cười cợt chế giễu cái sự ham hố buông thả của mình. (Say sưa nghĩ cũng hư được / Hư thời hư vậy, say thời cứ say – Tản Đà). Bảo các vị đạo đức giả e hơi quá ! Chẳng qua thời buổi bấy giờ buộc người ta phải thế, phải ra mặt áp chế những ham muốn của mình, phải yên phận sống trong đạm bạc, khổ hạnh. Và để sống tự nhiên mà vẫn tận hưởng mọi niềm vui trần thế, người ta chỉ có cách phân thân nói một đàng làm một nẻo.
Nhưng cũng ngay từ thời phong kiến, trong thâm tâm nhiều thi sĩ rượu đã là một cái gì tốt đẹp hơn nhiều. Rượu là sinh thú của cuộc đời. Là niềm hoan lạc. Tu Xuong 1Là lý do khiến cho đời đáng sống, cũng tức là cái kỷ niệm còn sót lại của một linh hồn sau quãng đời trầm luân, khổ ải. Về phương diện này, bài thơ sau đây (mà tương truyền là của Phạm Thái) đã là một thứ tuyên ngôn :
Sống ở dương gian đánh chén nhè
Thác về âm phủ cắp kè kè
Diêm Vương phán hỏi mang gì đấy
- Be !
Bước sang thời hiện đại, các thú lăng nhăng ngày một nhiều, song đóng vai trò chủ đạo, vẫn là ba món Tú Xương đáng kể và rượu rõ ra là một món vừa thông dụng, vừa cao quý. Trong số các thi sĩ Việt Nam, Tản Đà có lẽ gần với Lý Bạch hơn cả. Với ông, rượu là bè bạn, là môi sinh. Ông ăn trong lúc say, ngủ trong lúc say, viết báo khi say và tiếp khách ở toà soạn bằng cách mua thức nhắm về làm với nhau một bữa rượu. Vậy mà ông vẫn viết đều đều, sức vóc ông trong nghề viết là sức vóc một đại lực sĩ, ngoài thơ – truyện, ký ông viết cũng tài, mà làm báo cũng một tay bợm ! Những bài thơ sảng khoái ca tụng rượu nhiều lần xuất hiện dưới ngòi bút Tản Đà đánh dấu thời kỳ người ta không còn cảm thấy tội lỗi khi hưởng thụ, cũng không phải phân thân nói một đàng làm một nẻo nữa. Có điều thú vị là tự mình uống nhiều đã đành. Tản Đà còn muốn mọi người cùng uống :
Tan DaYêu cầu cho khắp mọi nhà,
Rượu ty bãi hết rượu ta cất tràn.
Tránh cho dân nỗi lầm than,
Bã chôn, men giấu, nhà đoan phạt bừa.
Tha hồ rượu sớm trà trưa,
Nghiêng chai dốc chén say sưa tối ngày.
Ở Lưu Trọng Lư, rượu tượng trưng cho cuộc sống phóng túng của một lãng tử. Trong bài thơ nổi tiếng mang tên Giang hồ có tới mấy lần ông nhắc đến rượu mà lần nào cũng chứa chan tình cảm :
Mời anh cạn hết chén này, 
Luu Trong Lu 2Trăng vàng ở cuối non Tây ngậm buồn. 
Tiếng gà đã rộn trong thôn, 
Nửa đời phiêu lãng chỉ còn đêm nay. 
Để lòng với rượu cùng say, 
Chừ đây lời nói chua cay lạ thường ! 
Chừ đây đêm hãy đầy sương, 
Con thuyền còn buộc, trăng buông lạnh lùng ! 
Chừ đây trăng nước não nùng, 
Chừ đây hoa cỏ bên sông rũ buồn.
Tiếng gà lại rộn trong thôn… 
Khoan đừng tơ tưởng vợ con ở nhà.
Tran Huyen TranGiờ này còn của đôi ta, 
Giang hồ rượu ấy còn pha lệ người, 
Ô sao rượu chẳng kề môi, 
Lời đâu kiều diễm cho nguôi lòng chàng ?
Trần Huyền Trân làm thơ không nhiều, nhưng có những bài như là rưng rưng trong hơi rượu. Nhà thơ có cái bút danh “khăn yếm” (chữ của Tô Hoài) từng có những cuộc uống rượu ly biệt với Tản Đà và Lê Văn Trương. Thơ ra đời trong những lúc ấy. Khi mời mọc nhau, ai cũng muốn uống thật nhiều, vì thấy bao nhiêu cũng là không đủ.
Cụ hâm rượu nữa đi thôi,
Tham TamBe này chừng sắp cạn rồi còn đâu.
Rồi lên ta uống với nhau,
Rót đau lòng ấy vào đau lòng này.
Khi sảng khoái, nao nức không cần đến rượu bởi biết lúc nào uống cũng kịp, còn uống với nhau vào những dịp khác.
Thôi đợi mùa nao trái chín lành,
Tóc này về rúc với râu anh.
Bấy giờ hắt toẹt ba chum rượu,
Cười kể tâm tình thuở tóc xanh.
Tóm lại, với Trần Huyền Trân, rượu là kỷ niệm tình nghĩa bạn bè, là chất men nồng mang lại chút ấm áp trong cuộc đời lạnh giá.
Với một thi sĩ khác là Thâm Tâm thì còn hơn thế, con người càng uống càng tỉnh này nhìn cuộc đời cái gì cũng có liên quan tới rượu. Tu Xuong 2Với ông, rượu trở nên một thứ ngôn ngữ thường trực. Ông nhìn mưa bay bằng con mắt ấy :
Ngoài phố mưa bay : xuân bốc rượu 
Tấc lòng mong mỏi cháy tê tê 
- Ới ơi bạn tác ngoài trôi giạt 
Chẳng đọc thơ ta tất cũng về.
Nhìn cả cuộc đời thoáng qua bằng con mắt ấy :
Người đi ? Ừ nhỉ, người đi thực ! 
Mẹ thà coi như chiếc lá bay 
Chị thà coi như là hạt bụi 
Em thà coi như hơi rượu say…
Hầu như toàn bộ thơ Thâm Tâm là tinh hoa chắt ra từ “cái sống ngang tàng quen bốc men“. Thơ viết bằng rượu, rượu làm nên thơ. Còn có vinh dự nào hơn ? (theo Vương Trí Nhàn)
Kiều Văn chuyển tiếp
Vĩnh Bảo sưu tầm 1/2/2015

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Những dấu hiệu về sức khỏe nam giới không nên bỏ qua

Những dấu hiệu về sức khỏe nam giới không nên bỏ qua


(GDVN) - Đàn ông có nguy cơ mắc các bệnh nặng cao hơn phụ nữ. Nhưng hầu hết nam giới lại rất ngại đi khám nên cơ hội phát hiện sớm bệnh và chữa trị bị hạn chế.

Vĩnh Bảo sưu tầm 31/1/2015
Theo Mirror, các chuyên gia y tế khuyến cáo, đàn ông không nên bỏ qua những kiểm tra về sức khỏe dưới đây:

1.Huyết áp


Nguyên nhân: Một phần tư số người trung niên bị huyết áp cao. Nếu không điều trị, hiện tượng này có thể dẫn tới bệnh tim, đột quỵ và bệnh thận.
Dấu hiệu cảnh báo: Cách duy nhất để biết bạn có gặp vấn đề này không là đi khám, đặc biệt quan trọng nếu trong gia đình bạn có người mắc bệnh này.

Cách khám: Rất đơn giản, bác sĩ sẽ đo huyết áp cho bạn bằng dụng cụ chuyên dụng và cho bạn lời khuyên.

2.Ung thư tuyến tiền liệt


Nguyên nhân: Đây là bệnh ung thư hay gặp nhất ở nam giới. Đàn ông trên 50 tuổi nên đi khám định kỳ bệnh này.

Dấu hiệu cảnh báo: Khó đi tiểu hoặc đi tiểu thường xuyên hơn và đau ở lưng hoặc vùng hông. Khi bệnh tiến triển có thể gây ra hiện tượng liệt dương.

Cách khám: Bác sĩ sẽ kiểm tra trực tràng đồng thời thực hiện xét nghiệm máu kiểm tra mức tăng của hoóc môn tuyến yên. Việc phát hiện sớm bệnh có ý nghĩa quan trọng, giúp đưa ra phương án điều trị kịp thời, hiệu quả.

3.Ung thư tinh hoàn

Nguyên nhân: Ung thư tinh hoàn là loại ung thư phổ biến nhất ở nam giới dưới 35 tuổi. Đây cũng là bệnh dễ chữa nhất nếu phát hiện sớm.

Dấu hiệu cảnh báo: Bất cứ hiện tượng nào khác thường: Sưng hay có một u cứng bằng hạt đậu trên tinh hoàn hoặc bị nhức, đau nhói ở vùng này.

Bạn có thể tự kiểm tra thường xuyên, đặc biệt nếu bạn từng bị tinh hoàn lạc chỗ hoặc tiền sử gia đình có người mắc bệnh này.

Cách khám: Nếu nghi ngờ bạn mắc bệnh, bác sĩ sẽ chỉ định cho bạn siêu âm hai tinh hoàn và có thể làm thêm xét nghiệm máu để xác định mức tăng cụ thể của loại hoóc môn có thể dẫn đến loại ung thư này.

4.Bệnh đái đường

Nguyên nhân: Có hàng triệu nam giới có thể mắc đái tháo đường tuýp 2 mà không biết. Nếu không được chẩn đoán kịp thời và tầm soát hiệu quả, bệnh có thể dẫn tới những biến chứng phức tạp, như đau tim, suy thận, đột quỵ, mù và phải cắt cụt chi.

Nam giới nên khám bệnh này nếu họ có bất kỳ yếu tố nguy cơ nào, bao gồm béo phì, vòng eo to, hơn 40 tuổi và có người thân mắc bệnh này.

Dấu hiệu cảnh báo: Hay khát nước, mệt mỏi và giảm cân. Cũng có một số trường hợp lại không có các triệu chứng trên.

Cách khám: Bác sĩ sẽ thực hiện một xét nghiệm máu đơn giản để đo mức đường gluco trong máu. Mức này cao chứng tỏ bạn bị bệnh.

5.Cholesterol cao

Nguyên nhân: Cholesterol cao là một trong những yếu tố chính gây các bệnh tim mạch, dẫn tới xơ cứng động mạch.

Dấu hiệu cảnh báo
: Không có triệu chứng, nhưng nếu bạn ăn theo chế độ giàu chất béo bão hòa, thừa cân hay trong gia đình có người bị tim mạch, bạn nên đi khám.

Cách khám: Bác sĩ sẽ lấy mẫu máu để đo mức cholesterol của bạn.

6. Ung thư da

Nguyên nhân: Số lượng nam giới chết vì ung thư da đã tăng gấp đôi trong 30 năm qua.

Mặc dù phụ nữ được chẩn đoán mắc u hắc tố nhiều hơn, nhưng căn bệnh nguy hiểm nhất về da là ung thư lại giết chết nhiều nam giới hơn vì họ có khuynh hướng đi khám chữa muộn.

Dấu hiệu cảnh báo: Thay đổi kích thước và màu sắc của nốt ruồi, ngứa, chảy máu...

Cách khám: Sinh thiết da sẽ giúp bạn phát hiện loại ung thư này.

7. Vòng eo quá khổ

Nguyên nhân: Hiện nay, kích thước vòng eo được cho là chỉ số xác định nguy cơ về sức khỏe chính xác hơn là cân nặng hay chỉ số khối cơ thể BMI. Quá nhiều chất béo ở khoảng giữa cơ thể sẽ tăng nguy cơ bạn mắc bệnh tim mạch và tiểu đường.

Dấu hiệu cảnh báo
: Quần áo bắt đầu trở lên chật.

Cách kiểm tra: Đơn giản, chỉ cần đo vòng eo - điểm giữa xương sườn thấp nhất và xương hông của bạn.

Nếu số đo này trên 94cm đối với nam giới là quá cao. Hãy đi khám sức khỏe tổng quát hoặc xin lời tư vấn của bác sĩ quen.

8. Chlamydia

Nguyên nhân: Đây là bệnh lây truyền qua đường tình dục phổ biến nhất. Nếu không được điều trị, bệnh có thể lây sang bạn đời và ảnh hưởng tới khả năng sinh sản của người nữ.

Dấu hiệu cảnh báo: Cảm giác nóng rát khi đi tiểu hay xuất tinh nhưng đôi khi người bị bệnh cũng không có triệu chứng gì.

Cách khám: Nếu bạn từng quan hệ tình dục không an toàn và chưa bao giờ làm xét nghiệm kiểm tra chlamydia, nên đi khám.

9. Bệnh glocom
Nguyên nhân: Glocom là bệnh có thể dẫn tới tăng nhãn áp. Bệnh phổ biến ở nam giới hơn và nếu không điều trị có thể dẫn tới mù.

Nếu bạn hơn 40 tuổi, bị bệnh tiểu đường và chứng đau nửa đầu, nhìn kém hay có người thân mắc bệnh này, thì nguy cơ của bạn rất cao.

Dấu hiệu cảnh báo: Việc tăng nhãn áp sẽ diễn ra chậm và mất thị lực từ từ, vì vậy người ta thường không nhận ra cho tới khi gặp khó khăn nghiêm trọng trong việc nhìn.

Cách khám: Các bác sĩ nhãn khoa sẽ đo nhãn áp cho bạn bằng một loại máy đặc biệt trong vài phút.

10.Ung thư ruột

Nguyên nhân: Đây là "kẻ giết người thầm lặng" đứng thứ hai trong các bệnh ung thư và có thể chữa trị được nếu phát hiện sớm.

Dấu hiệu cảnh báo: Chảy máu ở hậu môn, thay đổi trong thói quen của đường ruột, như táo bón hoặc tiêu chảy, trở nên nặng hơn hoặc kéo dài trên 2 tuần, đau bụng hoặc khó chịu kéo dài trên 2 tuần, giảm cân không rõ nguyên nhân...

Cách khám: Bệnh này cần đi khám ngay. Những người trên 60 tuổi nên tham gia sàng lọc ung thư ruột định kỳ.

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

CÀ RỐT, Nhân Sâm của người Nghèo

CÀ RỐT, Nhân Sâm của người Nghèo

carot   Sâm là món thuốc quý trong y học đông phương mà ngày nay y học thực nghiệm Tây phương cũng phần nào công nhận. Nhưng sâm là dược thảo đắt tiền nên dân bạch đinh ít người có cơ hội sử dụng. Và các nhà y học cổ truyền đã khám phá ra một thảo mộc có giá trị tương tự như sâm để thay thế. Ðó là củ cà rốt nho nhỏ, màu đỏ mà các vị lương y này coi như là một thứ nhân sâm của người nghèo.
Có lẽ vì là “nhân sâm của người nghèo”, nên cà rốt được tạo hóa đặc biệt ưu tiên ban cho dân chúng ở vùng đất sỏi đá Afghanistan từ nhiều ngàn năm về trước để dân chúng bồi bổ, tăng cường sức khỏe.
Từ mảnh đất nghèo khó đó, cà rốt được các đế quốc La Mã, Hy Lạp khi xưa biết tới giá trị dinh dưỡng cũng như y học. Họ mang về trồng làm thực phẩm và để chữa bệnh. Các danh y hai quốc gia này như Hippocrattes, Galen, Diocorides..đã lên tiếng ca ngợi cà rốt vừa là thức ăn ngon, vừa là dược thảo tốt để chữa bệnh cũng như tăng cường khả năng tình dục.
Trải qua nhiều thế kỷ, cà rốt du nhập tới các quốc gia khác trên khắp trái đất và là món ăn ưa chuộng của mọi người dân, không kể giầu nghèo. Người Tây Ban Nha mang cà rốt đến châu Mỹ vào thế kỷ thứ 15, rồi người Anh cũng mang theo khi họ đi chinh phục Mỹ vào thế kỷ thứ 16.
Cà rốt có nhiều mầu khác nhau như trắng, vàng, đỏ và tím đỏ. Mầu của cà rốt tùy thuộc vào một số yếu tố như là: nhiệt độ nóng quá hoặc lạnh quá làm giảm mầu cà rốt; cà rốt thu hoạch vào mùa Xuân và Hạ có mầu xậm hơn là vào mùa Thu và Ðông; tưới nước quá nhiều và nhiều ánh sáng làm giảm mầu cà rốt…
Cà rốt được trồng bằng hạt từ tháng Giêng tới tháng Bảy, nẩy mầm sau hai tuần lễ và có củ trong thời gian từ hai tới ba tháng.
Giá trị dinh dưỡng
Một củ cà rốt cỡ trung bình có 19 mg calci, 32 mg phospho, 233 mg kali, 7 mg sinh tố C, 7 gr carbohydrat, 5 gr đường, 2gr chất xơ, 1gr chất đạm, 6.000mcg sinh tố A, 40 calori, không có chất béo hoặc cholesterol.
Một ly (240ml) nước cà rốt lạnh nguyên chất cung cấp khoảng 59 mg calci, 103 mg phospho, 718 mg kali, 21 mg sinh tố C, 23 g carbohydrat và 18.000mcg sinh tố A. Thật là một món giải khát vừa ngon vừa bổ dưỡng.
Cà rốt như thực phẩm
Vị dịu ngọt của cà rốt rất thích hợp với nhiều thực phẩm khác, cho nên có nhiều cách để nấu nướng cà rốt.
Cà rốt có thể ăn sống hay nấu chín với nhiều thực phẩm khác, nhất là với các loại thịt động vật. Người viết không dám lạm bàn. Chỉ xin thưa rằng: bò kho mà không có cà rốt thì chẳng phải bò kho. Cảm lạnh mà được một bát canh thịt nạc nấu với cà rốt, đậu hà lan thêm vài nhánh hành tươi, ăn khi còn nóng hổi thì thấy nhẹ cả người. Chả giò chấm nước mắm pha chua, cay, ngọt mà không có cà rốt thái sợi thì ăn mất ngon. Cà rốt cào nhỏ, thêm chút bơ ăn với bánh mì thịt nguội thì tuyệt trần đời…
Dù ăn cách nào, sống hay chín, cà rốt vẫn giữ được các chất bổ dưỡng. Đặc biệt khi nấu thì cà rốt ngọt, thơm hơn vì sức nóng làm tan màng bao bọc carotene, tăng chất này trong món ăn. Nhưng nấu chín quá thì một lượng lớn carotene bị phân hủy.
Cà rốt ăn sống là món ăn rất bổ dưỡng vì nhiều chất xơ mà lại ít calori. Cà rốt tươi có thể làm món rau trộn với các rau khác.
Cà rốt đông lạnh cũng tốt như cà rốt ăn sống hoặc nấu chín, chỉ có cà rốt phơi hay sấy khô là mất đi một ít beta carotene. Cà rốt ngâm giấm đường cũng là món ăn ưa thích của nhiều người.
Ăn nhiều cà rốt đưa đến tình trạng da có màu vàng như nghệ. Lý do là chất beta caroten không được chuyển hóa hết sang sinh tố A nên tồn trữ ở trên da, nhất là ở lòng bàn tay, bàn chân, sau vành tai. Tình trạng này không gây nguy hại gì và màu da sẽ trở lại bình thường sau khi bớt tiêu thụ cà rốt.
Nước vắt cà rốt là món thức uống tuyệt hảo.
Rửa sạch cà rốt với một bàn chải hơi cứng, đừng bỏ hết vỏ vì sinh tố và khoáng chất nằm ngay dưới vỏ. Sau khi ép, nên uống ngay để có hương vị tươi mát. Muốn để dành nước cà rốt, nên cho vào chai đậy kín để tránh oxy hóa rồi cất trong tủ lạnh. Nên lựa cà rốt lớn, chắc nịch với mầu vàng đậm hơn là loại vàng nhạt, để có nhiều caroten.
Lá cà rốt cũng có thể ăn được, nhưng hơi đắng vì chứa nhiều kali. Lá có nhiều chất đạm, khoáng và sinh tố. Ðể bớt cay, trộn một chút giấm đường. Lá có tính cách sát trùng nên nước cốt lá cà rốt được thêm vào nước súc miệng để khử trùng.
Công dụng y học
Cà rốt chứa rất nhiều beta carotene, còn gọi là tiền- vitamin A, vì chất này được gan chuyển thành sinh tố A với sự trợ giúp của một lượng rất ít chất béo.
Nhà dinh dưỡng uy tín Hoa Kỳ Roberta Roberti đã liệt kê một số công dụng của cà rốt đối với cơ thể như: làm tăng tính miễn dịch, nhất là ở người cao tuổi, giảm cháy nắng, giảm các triệu chứng khó chịu khi cai rượu, chống nhiễm trùng, chống viêm phổi, giảm bớt mụn trứng cá, tăng hồng huyết cầu, làm vết thương mau lành, giảm nguy cơ bệnh tim mạch
Bản hướng dẫn về dinh dưỡng của Bộ Canh Nông Hoa Kỳ vào năm 1995 có ghi nhận rằng ‘Các chất dinh dưỡng chống oxy hóa trong thực phẩm thực vật như sinh tố C, carotene, sinh tố A và khoáng selenium đều được các nhà khoa học thích thú nghiên cứu và quần chúng ưa dùng vì chúng có khả năng giảm thiểu rủi ro gây ra ung thư và các bệnh mãn tính khác’
Từ thời xa xưa ở Ấn Độ, Hy Lạp và La Mã, cà rốt, nước ép cà rốt, trà cà rốt đã được dùng để trị bệnh
1-Cà rốt với bệnh ung thư
Beta carotene có tác dụng chống ung thư trong thời kỳ sơ khởi, khi mà các gốc tự do tác động để biến các tế bào lành mạnh thành tế bào bệnh. Beta carotene là chất chống oxi hóa, ngăn chận tác động của gốc tự do, do đó có thể giảm nguy cơ gây ung thư phổi, nhiếp hộ tuyến, tụy tạng, vú và nhiều loại ung thư khác.
.Theo nhà thảo mộc học J.L.Hartwell thì cà rốt được dùng trong y học dân gian tại một số địa phương rải rác trên thế giới như Bỉ, Chí Lợi, Anh, Đức, Nga, Mỹ… để trị các chứng ung thư, mụn loét có tính ung thư, chứng suy gan và suy tủy sống.
Kết quả nghiên cứu tại Anh và Ðan Mạch cho hay chất Falcarinol trong cà rốt có thể giảm nguy cơ ung thư. Bác sĩ Kirsten Brandt, giáo sư tại Ðại học Newcastle và là một thành viên của nhóm nghiên cứu cho hay, họ sẽ tiếp tục tìm hiểu coi phải dùng một số lượng là bao nhiêu để hóa chất này có tác dụng ngừa ung thư. Giáo sư Brandt cũng tiết lộ là vẫn ăn cà rốt mỗi ngày.
2-Cà rốt với ung thư phổi
Kết quả nghiên cứu của giáo sư dinh dưỡng Richard Baybutt và cộng sự tại Ðại học Kansas, Hoa Kỳ, cho hay chất gây ung thư benzo(a)pyrene có thể gây ra thiếu sinh tố A trong cơ thể chuột và đưa tới bệnh emphysema. Ông kết luận rằng một chế độ dinh dưỡng có nhiều sinh tố A sẽ bảo vệ cơ thể đối với ung thư phổi và khí thũng phổi (emphysema).
4-Cà rốt với hệ tiêu hóa
Súp cà rốt rất tốt để hỗ trợ việc điều trị bệnh tiêu chẩy, đặc biệt là ở trẻ em. Súp bổ sung nước và các khoáng chất thất thoát vì tiêu chẩy như K, sodium, phosphor, calcium, magnesium..
Một số bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa nhận xét rằng cà rốt làm bớt táo bón, làm phân mềm và lớn hơn vì có nhiều chất xơ. Do công dụng này, cà rốt cũng có thể làm giảm nguy cơ ung thư ruột già
5-Cà rốt với thị giác
Cà rốt không ngăn ngừa hoặc chữa được cận thị hay viễn thị nhưng khi thiếu sinh tố A, mắt sẽ không nhìn rõ trong bóng tối. Cà rốt có nhiều beta caroten, tiền thân của sinh tố A. Ở võng mạc, sinh tố A biến đổi thành chất rhodopsin, mầu đỏ tía rất cần cho sự nhìn vào ban đêm. Ngoài ra, beta caroten còn là một chất chống oxy hóa rất mạnh có thể ngăn ngừa võng mạc thoái hóa và đục thủy tinh thể. Ðây là hai trong nhiều nguy cơ đưa tới khuyết thị ở người cao tuổi.
Chúng ta chỉ cần ăn một củ cà rốt mỗi ngày là đủ sinh tố A để khỏi bị mù ban đêm.
6-Cà rốt với bệnh tim
Nghiên cứu tại Ðại học Massachsetts với 13,000 người cao tuổi cho thấy nếu họ ăn một củ cà rốt mỗi ngày thì có thể giảm nguy cơ cơn suy tim tới 60%. Ðó là nhờ có chất carotenoid trong cà rốt.
7-Cà rốt với cao cholesterol
Bác sĩ Peter Hoagland thuộc Bộ Canh Nông Hoa Kỳ cho hay chỉ ăn hai củ cà rốt mỗi ngày có thể hạ cholesterol xuống từ 10-20%.
Thí nghiệm bên Scotland cho thấy tiêu thụ 200 g cà rốt sống mỗi ngày, liên tục trong 3 tuần lễ, có thể hạ mức cholesterol xuống khoảng 11%.
8-Cà rốt với bệnh tiểu đường
Theo S Suzuki, S Kamura, tiêu thụ thực phẩm có nhiều carotenoid có thể làm giảm nguy cơ mắc tiểu đường loại 2 bằng cách tăng tác dụng của insulin.
9-Cà rốt với phụ nữ
Với phụ nữ, cà rốt có thể mang tới nhiều ích lợi như làm giảm kinh nguyệt quá nhiều, giảm triệu chứng khó chịu trước khi có kinh, bớt bị chứng viêm âm hộ và nhiễm trùng đường tiểu tiện nhất là giảm nguy cơ loãng xương sau thời kỳ mãn kinh.
Lựa và Cất giữ cà rốt
Mua cà rốt, nên lựa những củ còn lá xanh tươi, củ phải chắc nịch, mầu tươi bóng và hình dáng gọn gàng, nhẵn nhụi. Cà rốt càng có đậm mầu cam là càng có nhiều beta caroten.Tránh mua cà rốt bị nứt, khô teo. Nếu cà rốt không còn lá, nhìn cuống coi có đen không. Nếu cuống đen là cà rốt quá già.
Vì đa số đường của cà rốt nằm trong lõi, nên củ càng to thì lõi cũng lớn hơn và ngọt hơn.
Cà rốt là loại rau khỏe mạnh, chịu đựng được điều kiện thời tiết khó khăn nên có thể để dành lâu hơn nếu biết cách cất giữ.
Trước hết là đừng để thất thoát độ ẩm của rau. Muốn vậy, cất cà rốt ở ngăn lạnh nhất của tủ lạnh, trong túi nhựa hoặc bọc bằng giấy lau tay. Ðừng rửa trước khi cất tủ lạnh, vì cà rốt quá ướt trong túi sẽ mau bị hư. Chỉ rửa trước khi ăn. Cất như vậy có thể để dành được hơn hai tuần lễ.
Ðừng để cà rốt gần táo, lê, khoai tây vì các trái này tiết ra hơi ethylene làm cà rốt trở nên đắng, mau hư.
Nếu cà rốt còn lá, nên cắt bỏ lá trước khi cất trong tủ lạnh, để tránh lá hút hết nước của củ và mau hư.
Trước khi ăn, rửa củ cà rốt với một bàn chải hơi cứng. Ngoại trừ khi cà rốt quá già hoặc e ngại nhiễm thuốc trừ sâu bọ, không cần gọt bỏ vỏ.
Cà rốt có thể làm đông lạnh để dành mà vẫn ngon.
Trước hết, phải trụng cà rốt trong nước sôi. Ðây là cách để dành đông lạnh cho tất cả các loại rau. Trụng như vậy sẽ ngăn cản tác dụng làm mất hương vị, cấu trúc của thực phẩm.do các enzym có sẵn trong rau.
Sau khi trụng trong nước sôi độ mươi phút, lấy cà rốt ra, cho vào bao nhựa rồi để ngay vào ngăn đông đá.

Kết luận
Cà rốt là món ăn khá rẻ tiền so với lượng dinh dưỡng quý giá mà rau cung cấp. Nhiều người ít ăn cà rốt chỉ vì thiếu hiểu biết đầy đủ về giá trị dinh dưỡng của thực phẩm này. Mặt khác, tập quán ăn uống vốn được thành hình từ thói quen lâu ngày. Cà rốt là loại cây trồng mới được đưa vào Việt Nam từ thế kỷ trước, nên đối với phần đông người Việt, nhất là những người ở xa thành phố, vẫn chưa quen thuộc với việc sử dụng cà rốt thường xuyên trong ngày. Tuy nhiên, nếu biết tận dụng loại thực phẩm này với các đặc tính như trên, chắc chắn chúng ta sẽ nâng cao tình trạng sức khỏe cũng như phòng ngừa được hầu hết các bệnh do thiếu vitamin A.
Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức
Vĩnh Bảo sưu tầm 28/1/2015

Đèo Hải Vân,THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT HÙNG QUAN

Đèo Hải Vân,THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT HÙNG QUAN

Võ Hương An

Vĩnh Bảo sưu tầm 28/1/2015
image002Đó là cái mỹ hiệu do vua Minh Mạng (1820-1840)  ban cho Đèo Hải Vân, ngọn đèo cao 496m, hiểm trở nhất Việt Nam, làm ranh giới thiên nhiên giữa Thừa Thiên-Huế với Quảng Nam-Đà Nẵng,,
Nói ra thì nhiều bạn sẽ chê là “quê” chứ phải thú thật rằng mãi đến mùa Hè năm 1956 tôi mới được đi qua đèo Hải Vân lần đầu tiên trong đời trong một chuyến đi chơi Đà Nẵng bằng xe đò An Lợi.  Phải nói là đầy “ấn tượng”, đầy xúc động trước cảnh tượng bao la hùng vỹ của trời cao thăm thẳm, biển cả bao la, rừng núi chập chùng . . . tuy rằng lúc đó  “ Hải “ (biển) thì thấy rõ ràng  mà “Vân” (mây) thì không, chỉ thấy  trời xanh thăm thẳm và nắng chói không gian.  Mình là người địa phương mà còn rứa, nói chi tới người phương xa.  Còn nhớ lần đó, mùa Đông năm 1961, trong một chuyến du hành tập thể đi thăm Ngũ Hành Sơn khởi hành từ Huế, mấy ông bạn  người Lục tỉnh, xứ sở của ruộng đồng cò bay thẳng cánh chó chạy cong đuôi, đã làm cho ông tài xế xe bus giật mình, tưởng có việc gì xảy ra.  Chả là khi xe bắt đầu lên đèo Hải Vân, lần đầu tiên được thấy cảnh núi non và biển cả hòa điệu trong một khung cảnh bao la kỳ vĩ với khói sóng mịt mù ở dưới xa kia, các vị ấy đã khoái chí quá, không nén được nên la ré om sòm.

Hải Vân Quan
Ngày nay, trên bước đường xuôi ngược Bắc Nam, khi lên đến đỉnh đèo Hải Vân, nếu có du khách nào tò mò dừng lại để ngắm nhìn cảnh quang chung quanh trong giây lát, có thể họ sẽ bắt gặp một cái cổng thành xưa,đứng chênh vênh trên sườn núi, ngoảnh mặt về phương Nam, nhìn về thành phố  và vịnh Đà Nẵng.  Trên cổng còn có tấm bảng bằng đá  khắc ba chữ HẢI VÂN QUAN., chữ lớn và còn rất rõ nét, có thể thấy được bằng mắt thường.  Nếu  được nhìn kỹ hơn và gần hơn sẽ thấy bên góc trái của ba chữ này còn có một hàng chữ viết theo hàng dọc  :” Minh Mạng thất niên cát nhật tạo”  (làm ra vào ngày tốt , năm Minh Mạng thứ bảy) (1826).
image001
 Cổng phía Nam với bảng đề Hải Vân Quan
(Ảnh của H. Cosserat, phụ bản XLVII, bài đã dẫn, hình chụp năm 1918)

Vậy thì  mấy  chữ “THIIÊN HẠ ĐỆ NHẤT HÙNG QUAN” ở đâu?  Ở trên tấm bảng đá khác gắn vào cổng thành phíaBắc, xây mặt về Huế..
Kể từ khi các Chúa Nguyễn làm chủ Đàng Trong, đèo Hải Vân đã được coi là vị trí hiểm yếu về mặt quân sự nhưng chưa có công trình kiến trúc nào đáng kể là quan trọng và qui mô được thực hiện  như dưới đời Minh Mạng, vào năm 1826. Trong một  nghiên cứu về đèo Hải Vân cách đây già nửa thế kỷ H.Cosserat đã đưa ra một bản đồ khá chi tiết  về vị trí này, giúp cho ta thấy được ý đồ của người xưa trong công tác xây dựng hệ thống kiểm soát và phòng thủ (xin xem bản đồ đã được vẽ lại với ghi chú bằng tiếng Việt của người viết).
Theo đó, ai muốn vượt qua ải Hải Vân  cũng đều phải qua hai lần cửa, một cửa xây về phía Nam với bảng đá đề Hải Vân Quan và một cửa xây về phía Bắc với bảng đá đề Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan  Hai cửa này đều xây bằng gạch vồ theo lối vòm cuốn, kiểu như mấy cửa của kinh thành Huế, chỉ có khác là không có vọng lâu, trái lại bên trên cửa là một sân thượng, có lẽ để tiện đứng quan sát bốn phía, có xây bậc thang lên xuống.  Theo Đại Nam Thực Lục đệ nhị kỷ, cửa phía Nam (ngó về Đà Nẵng) là của trước (cửa chính) cao 15 thước (khoảng 6m) dài 15 thước (6m),
image002
Cổng phía Bắc với bảng đề Thiên hạ đệ nhất hùng quan
(Ảnh của H. Cosserat, phụ bản  XLVIII, bài đã dẫn, hình chụp năm 1918)

rộng 17 thước 1 tấc phủ bì (6.84m).  Còn cửa Bắc (ngó về Huế) là cửa sau,  cao 15 thước (6m), dài 11 thước (4.4m) và rộng 18,1 thước phủ bì (7.2m).  Không có lời giải thích tại sao kiến trúc hai cửa giống nhau nhưng kích thước về chiều dài và chiều rộng thì lại khác. .Hai cửa nằm vuông góc với nhau, nghĩa là khách qua ải sau khi vào cửa này phải đi vòng theo một hành lang rộng hình chữ L nằm giữa hai bờ thành xây cao và dày, rồi mới đến đựợc cửa bên kia.  Làm như vậy để tiệc việc theo dõi và kiểm soát chăng?  Cũng như cửa của kinh thành Huế ngày xưa, cửa nào cũng có hai cánh cửa to lớn nặng nề làm bằng gỗ lim, đóng mở theo giờ giấc thức ngủ của mặt trời.  Vuông góc giữa hai cửa là khuôn viên của bộ phận đồn trú.
Về phía Huế, có lẽ cửa sau được xem là “trong nhà” nên sự phòng thủ không kỹ như cửa phía trước ở phía Nam, nơi địch phải xâm nhập để tiến về kinh đô.  Đứng trên cổng trước của Hải Vân Quan không những có thể thấy rõ những ai đang tiến lên đèo mà còn có thể nhìn suốt đến Vịnh Đà Nẵng.  Một bậc cấp xây bằng đá dẫn con đường Cái quan lên cao để tiến vào cửa .  Hai bên  cửa ải là hai bức tường xây bằng đá tạo thành một góc 155 độ, với mặt thành rộng để dễ đi lại và trên mỗi thành có ba ụ súng đại bác.  Khi H.Cosserat đến nghiên cứu nơi này vào năm 1915 còn thấy sót lại ba khẩu bằng gang, đúc dưới thời Minh Mạng, vất lăn lóc bên ngoài thành, còn ba khẩu bằng đồng thì không biết ở đâu, có lẽ triều đình thu hồi rồi chăng, vì đồng quí hơn gang.
Đặc biệt cái thành bên cánh trái kéo dài hơn cánh phải, xuống đến chỗ thấp nhất rồi lại leo lên ngọn núi kế bên một đoạn để chận đứng hẳn con đường hẽm người ta có thể lẻn qua.  Khi người Pháp mở con đường Cái quan mới (họ gọi là đường Thuộc địa số 1, tiền thân của Quốc lộ 1 về sau) thì một đoạn thành của cánh trái đã được phá đi để cho con đường mới đi qua, tạo thành đỉnh đèo Hải Vân ngày nay.  Nói một cách khác, quốc lộ mới hoàn toàn nằm ngoài phạm vi  Hải Vân Quan cũ.
Khi nhìn cái cổng Hải Vân Quan chênh vênh trên sườn núi tôi chợt liên tưởng đến những cửa ải trong truyện Tàu, như Nhạn Môn Quan chẳng hạn.  Truyện thường nói rằng trên thành người ta chất đầy gỗ đá để sẵn sàng lăn xuống khi bị Rợ Hồ tấn công biển người từ dưới lên.  Không biết ngoài sáu khẩu thần công được triều đình cấp phát đó, bộ phận đồn trú có sẵn sàng gỗ đá trên mặt thành như truyện Tàu chăng?  Trong ký sự của những người Pháp đã đi qua đèo Hải Vân trong tthế kỷ 19 không thấy nói tới . .
 Chuyện đời xưa
Năm  1876, Dutreuil de Rhins đi từ Đà Nẵng ra Huế bằng đường bộ, ghi nhận rằng cửa ải này do năm mươi lính phòng thủ dưới sự chỉ huy của một viên quan võ cấp nhỏ .  Khi đó thì người Pháp đã đặt nền đô hộ ở Nam Kỳ hơn 10 năm và đang đẩy cuộc xâm lăng về phía Bắc, thành Hà Nội thất thủ lần thứ nhất vào năm 1873.  Tháng 11 năm 1885, C. Paris  có việc đi qua Hải Vân và thấy nơi này chỉ còn có năm người lính và một đội trưởng trông coi.  Lúc đó thì Việt Nam đã ký Hiệp ước Patenôtre 1884 chấp nhận sự bảo hộ của Pháp, và có lẽ vì thế mà sự phòng thủ không còn cần thiết nữa.  Căn cứ vào những tài liệu của người Pháp, H. Cosserat ước tính rằng đèo Hải Vân hoàn toàn bị bỏ ngõ từ  năm 1886.
Theo C.Paris. ông thấy đội trưởng có một sổ nhật ký để ghi lại những việc quan trọng xảy ra trong ngày, đặc biệt là những khách quá cảnh quan trọng.  Tuy Đại Nam Thực Lục ghi cấp số súng đại bác của Hải Vân chỉ có 5 khẩu nhưng khi qua đó Paris lại thấy có đến 6 khẩu, và điều này Cosserat cho là hợp lý vì hai bên thành có đến 6 ụ súng.  Phải chăng trước thì chỉ có 5 nhưng sau vì Pháp xâm lăng Đà Nẵng đời Tự Đức (1858) nên được tăng cường thành 6 chăng?
Người qua của ải phải đóng lệ phí.  Giàu thì trả từ 8 đến 10 xu, nghèo thì 1-2 xu.  Còn người buôn bán thì có thể trả bằng hàng hóa mang theo, chẳng hạn người bán dầu thì rót đầy dầu cho mấy cây đèn , còn người bán rượu thì đóng bằng rượu để mấy bợm nhậu giải khuây.  Paris ghi nhận như thế và bình luận rằng điều đó cũng phải thôi, không tiền thì đóng sản phẩm.  Có điều không biết lệ phí ấy là do triều đình qui định hay chỉ là luật riêng của thầy đội?
Không biết do niềm cao hứng hay sự tò mò thúc đẩy mà mùa hè năm 1896 vua Thành Thái (1889-1907)  và Toàn quyền Rousseau trong một dịp đi từ Huế vô Đà Nẵng đã rủ nhau leo đèo Hải Vân, thay vì dùng tàu thủy đi cho khỏe và nhanh hơn.  Phái đoàn rất hùng hậu , gồm có nhà vua, Toàn quyền Rousseau, Khâm sứ Trung kỳ Brière, tướng Lyautey cùng nhiều quan chức Pháp Việt khác nữa và các bà đầm vợ mấy ông lớn .  Họ dùng thông báo hạm l’ Alouette  đi từ  Thuận An đến Lăng Cô, ở lại đấy một đêm và sáng hôm, nhằm ngày 30 tháng 8 năm 1896, xa giá của vua  khởi sự leo đèo từ 6 giờ sáng, có lẽ đi sớm cho mát.  Tướng Lyautey đã ghi lại cuộc hành trình này khá chi tiết trong một ký sự và được H. Cosserat trích dẫn lại.
Xa giá của vua rất rầm rộ, có quân lính tiền hô hậu ủng, quan hầu  chầu chực, có nhã nhạc tiễn đưa, có nghi trượng đầy đủ với nào cờ nào quạt, tàn, lọng, võng lụa cán ngà, không thiếu thứ gì.  Lyautey đếm có đến 400 lá cờ!  Vua mặc áo màu tím, quần trắng, cưỡi một con ngựa nhỏ màu đen để leo đèo.  Bên phía Pháp thì Toàn quyền và các bà lên ghế ngồi  để lính gánh đi, còn các quan chức khác thì đi ngựa.  Hai giờ sau thì cả đoàn lên tới đỉnh và ăn sáng ở đó.  Phái đoàn đã lên sân thượng của cổng Hải Vân Quan để ngắm toàn cảnh của Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan.  Lyautaey không tiếc lời ca ngợi cảnh trí kỳ vỹ của nơi này và đọc thấy niềm hãnh diện giang sơn gấm vóc trên khuôn mặt của vị vua trẻ.
Ai cũng biết vua Thành Thái là một ông vua yêu nước và chống Pháp, hậu quả là bị truất phế và lưu đày năm 1907, nhường ngôi cho con là vua Duy Tân.   Biết đâu trong giây phút lặng ngắm giang sơn cẩm tú đó, lòng ái quốc quật khởi đã nảy mầm trong trái tim của ông vua trẻ.
Khi ban cho đèo Hải Vân cái mỹ hiệu Thiên hạ đệ nhất hùng quan hẳn là vua Minh Mạng lấy làm đắc ý lắm cho nên ta không lấy làm lạ khi thấy vua cho khắc tên và cảnh trí của nơi này vào trong Cửu đỉnh. Trong 9 cái đỉnh đồng vĩ đại mà vua Minh Mạng đã cho đúc và dựng trước Thế Miếu, nếu bạn tò mò tìm đến đỉnh số 8, có tên là Dụ đỉnh sẽ thấy phù điêu  Hải Vân Quan rất mỹ thuật nằm trên đó cùng với những danh thắng khác của đất nước..
image003
Hình Hải Vân Quan trên Dụ đỉnh
(H.Cosserat, bài đã dẫn, phụ bản LIV, hình của Tôn Thất Sa)

 Chuyện đời nay
Khi đoàn Ong biển Mỹ hoàn tất việc mở rộng đèo Hải Vân (khoảng 1967,1968) có nhiều người vui nhưng cũng lắm người buồn.  Tôi thì mỗi lần qua đèo lại thấy lưu luyến một cái gì đó . . .
Xưa kia,  khi “ông Tây qua giăng dây thép, họa địa đồ nước Nam” thì Con đường cái quan bằng đất trải đá được mở rộng, tráng nhựa, làm cầu, trở thành đường Thuộc địa số 1, về sau là Quốc lộ 1. Người Pháp hồi đó có cái lối làm đường và làm cầu hoàn toàn khác kiểu Mỹ.  Đường đã hẹp (xe cộ có bao nhiêu chiếc mà mở cho rộng. thêm tốn tiền!) , hai chiếc xe nhà binh GMC 10 bánh tránh nhau thấy đã khó, ấy vậy mà bề ngang cái cầu lại còn hẹp hơn. chỉ vừa lọt một chiếc xe, bắt buộc xe qua cầu phải đi chậm lại, và nếu có hai xe ngược chiều sắp qua cầu thì phải có một chiếc nhường chiếc kia.  Với tình trạng đường sá như thế, với mật độ lưu thông ngày một cao, với ngọn đèo Hải Vân nổi tiếng nguy hiểm nhất nước thì tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra trên đèo là chuyện thường xảy ra.  Bạn thử tưởng tượng chiếc xe bạn đi đang đổ đèo ngon trớn, vừa ló đầu ra một khúc quanh rất ngặt thì gặp ngay một chiếc xe khác đang lên đèo mà chỗ tránh thì hết đường, một bên vực sâu và một bên là vách núi!.
Để giữ an toàn, chính quyền tổ chức ba trạm kiểm soát. một ở Lăng Cô (Thừa Thiên), một ở Liên Chiểu (Quảng Nam) và một ở trên đỉnh đèo.  Ba trạm này liên lạc với nhau để quyết định việc lên xuống đèo theo hai chiều Bắc Nam.  Nguyên tắc là hai đoàn xe từ hai hướng cùng lên đèo một lần và cùng xuống đèo một lần.  Như vậy thì trên đoạn đường đèo hiểm trở dài hơn 20 cây số luôn luôn chỉ có một chiều xe chạy, hoặc cùng lên, hoặc cùng xuống, khỏi lo tránh xe ngược chiều.
Với qui định lưu thông đặc biệt này, đoàn xe từ Huế vào Đà Nẵng, nếu không gặp chuyến thì bắt buộc phải dừng ở Lăng Cô chờ lệnh lên đèo, và đoàn xe từ Đà Nẵng ra Huế cũng phải làm đuôi ở Liên Chiểu. Trên đỉnh đèo cũng thế, xe hai phía khi lên  đến đó đều phải dừng lại, chờ đến khi sạch đường  sẽ cùng xuống một lần.  Biện pháp này làm cho việc lưu thông chậm lại vì người ta phải hai lần chờ đợi, một ở chân đèo và một ở đỉnh đèo, nhưng bảo đảm an toàn.  Ai có việc cần đi gấp mà lâm vào cảnh này thì ngồi đứng không yên nhưng người đi lại bình thường thì  khoái vì có cơ hội ngắm cảnh và thưởng thức quà vặt địa phương.  Khoái nhất là dân địa phương ở hai bên đèo, cơ hội làm ăn bỗng đâu lại đến , dại chi mà không nắm lấy.
Thế là hàng quán mọc lên chi chít  ở đỉnh đèo, ở hai trạm kiểm soát Liên Chiểu và Lăng Cô, dọc theo hai bên quốc lộ.  Nào quán giải khát bia, cam, nước dừa, nước mía, trà đá, chanh đường, chanh muối v. v. Nào bò tái, bún bò, cơm, phở, mì, bánh bèo, sò huyết nướng v.v. không thiếu thứ chi.  Bên cạnh lực lượng kinh doanh cố định này còn có cả một đạo quân cơ động gồm đủ nam phụ lão ấu. Họ bán quà vặt, nước chè, trái cây,nước ngọt, thuốc lá, bánh kẹo v.v. Một số chỉ quanh quẩn làm ăn ở các trạm kiểm soát chân đèo; một số khác phiêu lưu lên tận đỉnh đèo.  Dĩ nhiên không bao giờ họ lội bộ và cũng không bao giờ  tốn tiền xe để lên xuống đèo.  Họ đi nhờ xe nhà binh hoặc bu bám theo các xe đò; buổi sáng, theo chuyến xe sớm nhất để lên cao và buổi chiều đeo theo  đợt xe cuối cùng xuống đèo trở về mái tranh xiêu vẹo. Tùy theo hàng họ đắt hay ế, một ngày họ có thể lên xuống đèo theo kiểu này vàl lần.  Cái cuộc sống buôn thúng bán mẹt  ấy mà cũng bị sinh nghề tử nghiệp.  Một lần, như thường lệ, một số người bán quà vặt theo đợt xe đổ đèo cuối cùng trong ngày để về nhà.  Một trong các xe đó tuột thắng và xe lăn xuống vực.  Người ta  lần theo sườn núi tìm đến chỗ xe đổ để cấp cứu. Bình xăng đổ ra lênh láng mà không ai hay. Có người thấy trời đã tối, vô tình bật hộp quẹt để soi tìm nạn nhân thì ngọn lửa bừng lên, gây thành đám cháy.  Tội nghiệp, có nạn nhân không chết vì xe lật mà chết vì vết phỏng!
Cũng nhờ những lần dừng lại như thế mà tôi biết quán nào nên vào và quán nào nên tránh.  Trên đỉnh đèo có một quán bánh bèo Huế khá ngon.  Đừng dại ăn phở, dù là phở trên đỉnh đèo hay dưới chân đèo ở cả hai phía cũng đều dở như nhau.  Mùa hè, uống nưốc dừa tươi là khoái nhất, vừa mát mẻ, vừa ngon ngọt mà khỏi sợ đau bụng.   Còn chi nữa hè?  À, cơm gà và bún bò.  Gặp mùa cam quít thì nhớ lựa mua quít Mỹ Lợi, thua Hương Cần một tí nhưng vẫn còn ngon hơn thứ khác . . . Ở trạm Liên Chiểu bạn có thể mua được nước mắm nhỉ ( người bán nói thế) nhưng tôi thì không dám thử vì không đủ kinh nghiệm.  Ở trạm Lăng Cô, bạn có thể mua sò huyết sống, mắm sò huyết và mắm rò.   Mắm rò ở đây mà ăn với thịt phay ba chỉ với khế chua kèm rau sống chuối chát thì thiệt là hết cơm.
Mây phủ Hải Vân
Tôi từng qua đèo trong nhiều điều kiện thời tiết khác nhau và nhân ra rằng mỗi mùa Hải Vân có cái nét đẹp riêng của nó.
Vào những ngày hè trời trong sáng, bạn có thể nhìn thấy biển xanh  mút mắt chân trời. Gần hơn, chỗ núi và biển giao nhau, muôn ngàn đợt sóng nối tiếp vỗ vào ghềnh đá hay liếm bãi cát vàng, tung bọt trắng xóa.  Trên đường ra Huế, khi quẹo vào khúc quanh cuối cùng để đổ xuống Lăng Cô, có một cái bia lớn dựng bên đường, trông có vẻ cổ kính như bia đá của vua quan hồi trước lập ra để ghi một chứng tích gì đó.  Sự thật đấy là nơi an nghỉ của một ông Tây thuộc địa, quá mến cảnh Hải Vân nên không chịu về mẫu quốc, nhất định ngủ giấc ngàn thu ở đấy để miên viễn ngắm vẻ đẹp của đất trời.  Đứng ở đó mà nhìn xuống bãi biển Lăng Cô với cát vàng biển xanh và sóng trắng vỗ bờ tưởng không có cảnh đẹp nào bằng. Vào mùa Đông, gặp những ngày biển động, đứng ở Liên Chiểu mà ngắm cảnh sóng đập vào cửa sông Nam Ô cũng là một cái thú như khi ngám bãi Lăng Cô vào mùa Hè.
Dù đi lên hay đi xuống, luôn luôn xe của bạn đi trên con đường dốc với một bên là vách đá dựng đứng và một bên là vực sâu, bên dưới là trùng điệp những tán cây rập rạp của rừng đại ngàn với đủ sắc độ của màu xanh cây lá, từ lục đậm cho đến lục nhạt màu cỏ úa cho đến màu chàm thẩm.
Vào mùa mưa, đường sá sẽ trở thành nguy hiểm hơn, ngồi trong xe nghe dậy nỗi lo vẩn vơ về sự bất trắc có thể xảy ra, nhưng cảnh vật cũng độc đáo hơn. và đáng thưởng thức hơn.   Có những lúc mây sà xuống thấp như muốn đùa với bạn qua lớp kính xe, có khi  mây hung hãn cuồn cuộn đổ từ trên núi xuống đường,rồi mây lao xuống vực, mây trùm lên thung lũng, mây bao kín mặt lộ, chiếc xe như đang đi trong mây , trong một cõi bềnh bồng không thực nào đó.  Mấy chục năm sau ở Mỹ, tôi bắt gặp lại cảm giác này  khi đi qua cầu Golden Gate ở San Franciso vào những buổi chiều của ngày tháng Thu  Đông.   Sau những trận mưa, rừng núi thừa nước, nhiều sông suối khô cạn mùa khô nay dềnh lên và nhiều thác nước xuất hiện  gây thích thú cho khách qua đường.  Ở miền cực Tây nước Mỹ có một con đường quanh co sườn núi với cảnh trời và biển giao nhau mút mắt y hệt như Hải Vân, ấy là con đường số 1 chạy dọc bờ Thái Bình Dương, xuyên qua các tiểu bang California, Oregon và Washington.
Huế và Đà Nẵng cách nhau cái đèo Hải Vân mà thời tiết  khác nhau một trời một vực.  Một buổi sáng mùa Đông, bạn rời Huế đi Đà Nẵng dưới cơn mưa nặng hột và bầu trời xám ngoét màu chì.  Khi lên đến đỉnh đèo, bạn như đi vào một cõi giới khác.  Cả một bầu trời trong sáng ngập nắng vàng rực rỡ đang mở bung trước mắt bạn  với Đà Nẵng  phơi mình ở phía xa kia bên vịnh nước xanh mênh mông.  Sự khác biệt này đã gợi hứng cho một người thắng cuộc trong cuộc thi nói dốc về nơi mình ở.  Người đó kể chuyện rằng anh ở một nơi gọi là đèo Hải Vân, muốn giặt áo quần thì anh xoay qua bên Huế để giặt vì trời bên đó  đang đổ mưa , xong quay qua bên Đà Nẵng mà phơi vì bên đó đang có nắng.
Sau khi Ong Biển hoàn tất việc mở rộng đèo Hải Vân, việc lên xuống đèo hai chiều cùng một lúc được tái lập.  Thời gian qua đèo được rút ngắn, cầu rộng đi thoải mái, lại có nhiều chỗ mở rộng cho xe gặp trở ngại đứng chờ.   Dĩ nhiên hành khách và tài xế hoan nghênh sự cải tiến giao thông này hết mình, riêng dân địa phương thì buồn vì mất đi phương tiện sinh sống. Không còn khách dừng lại ở Lăng Cô, Liên Chiểu và đỉnh đèo nữa, hàng quán trở thành ế ẩm, tàn lụi như cỏ úa mùa Đông. Mỗi lần qua đèo , thấy chỗ xưa nay vắng người, cũng có một chút nhớ.  Nay nghe người ta đang làm một con đường hầm xuyên qua đèo dành cho xe hơi để rút ngắn thời gian qua đèo và đường đi sẽ an toàn hơn.  Như vậy thì trong tương lai không xa, nếu bạn chưa biết đèo Hải Vân, bạn sẽ khó mà có cơ hội thưởng thức cảnh hùng vĩ của Hải Vân nữa.  Nên chăng làm ngay một chuyến viễn du?
Võ Hương-An
image004
Bản đồ đèo Hải Vân